Chuyện tiền chuyện bạc – Tony Buổi Sáng Blog
“
Dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước để đo lòng người“.
Nhưng hãy lấy tiền ra đo, một số lòng người đo được bằng tiền. Nhiều
người có thể giữ mình ở mức vài ba triệu, nhưng có thể thay đổi trước
vài ba tỷ. Nhưng cũng có kẻ trước tiền bạc không hề gục ngã, vẫn giữ
vững giá trị và bản lĩnh của mình. Tiền bạc là chủ đề rất khó, nên các
bạn trẻ cần chuẩn bị một thái độ ứng xử phù hợp để có thể bắt nó làm nô
lệ, làm phương tiện để mình đạt được mission của cuộc đời. Nếu không, nó
sẽ trở thành ông chủ, sai khiến mình, khiến mình khổ miết. Rồi lúc chết
đi, mới giở nắp quan tài thều thào nói lời cuối, rằng “
ngày xưa tui biết tiền chết không mang theo được như vầy thì tui đã khác. Nói xong đóng nắp quan tài lại rồi chết” (trích tác phẩm “một cái chết dễ thương”-TnBS xuất bản năm 2016).
Phần 1: ứng xử với tiền
Tony có một người bạn học chung cấp 1, sau đó Tony
chuyển trường. Bẵng bao nhiêu năm mất liên lạc, bạn ấy tự tìm đến. Lúc
đó Tony vừa mở công ty. Bạn đến kể chuyện 2 đứa ngày xưa tắm mưa thế
nào, rồi hoàn cảnh phải nghỉ học ĐH ra sao…Tony rất quý nên giữ lại, 3
ngày đãi tiệc nhỏ, 5 ngày đãi tiệc lớn. Tony chỉ bạn cách làm sổ sách
giấy tờ, hy vọng là bạn làm thủ quỹ cho công ty. Mình đi bán hàng cả
ngày, có một người thân tín trong làng trong xã, quen biết từ lâu giữ
tiền giùm thì cũng yên tâm. Đi thu tiền khách hàng, lần nào cũng bình
thường, vài ba triệu, bạn đem về đầy đủ. Có lần bạn thu 50 triệu, chiều
đó mọi người trong công ty ngồi đợi mãi. Rồi bạn về rất khuya, bảo là bị
rớt mất lúc đổ xăng, thề thốt khóc lóc um sùm, viết giấy cam kết sẽ trả
lại sau 5 năm, và tới giờ không liên hệ lại. Tony mất ngủ cả mấy đêm
cân nhắc cách giải quyết, vì biết bạn dùng số tiền đó để đổi lấy xe tay
ga bạn hằng ao ước. Cuối cùng
Tony quyết định không làm lớn
chuyện, vì giá trị của bạn ấy chỉ là 50 triệu. Đúng mức giá ấy, bạn đã
bán mình. May mắn là mình chỉ mất 50 triệu chứ sau này làm thủ quỹ mà
tiền hàng hoá lên đến mấy tỷ, không biết ra sao.
Lúc thành lập 30 nhóm tình nguyện, có nhiều chuyện bây giờ mới dám
nói. Có bạn đến với chương trình với tâm rất sáng, 1-2 triệu tiền lãi
thì nộp vô nhóm ngay, nhưng thấy lãi 20 triệu thì nghĩ khác, vội vã rời
nhóm để tự kinh doanh, dễ ẹt, lên miền núi mua đặc sản về thành phố bán
ấy mà. Có nhóm không thèm đi họp, ban tổ chức nói gì cũng không nghe,
nói “mấy người không có quyền”. Có nhóm Tony yêu cầu công khai tài chính
là phớt lờ, nói không có thời gian, hỏi bạn này thì “dượng hỏi bạn kia
đi”. Tony phải nhắn tin cả chục đứa, năn nỉ, ra lệnh, yêu cầu…thậm chí
chán quá đòi đóng page chính
Tony Buổi Sáng, nhưng có
bạn nói “tuỳ ông, ông không viết nữa thì kệ ông chứ doạ tôi làm gì, đây
không đóng page, không công khai tài chính. Page để dành vài bữa chúng
tôi kinh doanh cái gì đấy thì kêu ủng hộ, chúng tôi là người khôn cả”.
Có nhóm kiếm được vài ba chục triệu thì đòi “cho mỗi bạn 1 cặp vé về quê
ăn tết, vì tiền này là công sức các bạn”. Có nhóm sáng đến tối kiếm
được 3 triệu thì đã nhậu hết 2 triệu để “bồi dưỡng sau một ngày lao động
vất vả”, trong khi cam kết ban đầu là chi phí gì cũng tự bỏ. Có bạn thì
lấy tiền nhận mua nho giùm rồi không chuyển hàng khiến nhóm kia khóc
lóc, không ngủ được, dù chỉ có mấy triệu đồng, nửa đêm còn nhắn tin
“dượng đòi giùm nhóm con”. Tony nói 2 lần, bạn giải thích là bạn chuyển
cho nhà vườn, nhà vườn không chuyển nho cũng không chuyển lại tiền, bạn
không đòi được nên thôi. Tony yêu cầu BTC gửi lại tiền nhóm kia cho xong
chuyện, may mà tiền sách
Tony cho BTC cũng còn khá để bù các khoản trời ơi này.
Dù các hiện tượng này chỉ là cá biệt trong 400 tình nguyện viên vô
cùng dễ thương và tử tế đợt rồi, nhưng thế mới thấy, đụng tới tiền bạc,
kẻ kém bản lĩnh sẽ thay đổi. Dù hôm trước nghe chuyện, người này sẽ phê
bình người kia, nhưng đến khi có chút tiền trong tay, chính mình lại
hành xử khác. Có bạn mượn tiền của Tony xong để khởi nghiệp, dù chỉ vài
ba chục triệu,
Tony gọi lại thì không nghe máy, nhắn
tin không trả lời, một đi không trở lại như dũng sĩ Kinh Kha qua sông
Dịch Thủy. Cho mượn thì biết trước là đã mất, nên Tony chuẩn bị tinh
thần, không bị sốc gì cả. Và may mà mình cũng giàu có quá, nấm rơm cứ
tưới nước là “mọc lên như nấm” bán được khối tiền, chứ làm ăn khó thì
cũng đã lao tới nhà chúng nó, sống mái một phen. Sẽ xõa tóc rũ rượi
trước thềm, lừng lững vô nhà, mắt trừng trừng đỏ lòm, miệng gầm gừ sùi
bọt mép, Tony Tèo sẽ trở thành Tony Phèo với chúng nó ngay, sẽ ‘you will
know my hand’ ngay.
Như câu kết luận “human nature is changeable” trong cuốn sách “how
money changes the way we think and behave”, việc mất quan hệ với những
cá nhân ấy không để lại chút nuối tiếc nào. Có thể các bạn ấy đã không
nhận ra rằng mình đã thay đổi. Khi lòng tham nổi dậy, lý trí và tình cảm
sẽ bị che mất, hôm trước thì thương
dượng Tony vô
cùng, gửi thư “con confirm lại lần nữa là con yêu dượng” nhưng hôm nay
thì “tiền ơi tiền, cháu yêu tiền lắm”. Khi lòng tham nổi lên, họ sẽ nghĩ
chỉ họ đúng còn người khác sai hết. Tính tham lam sẽ khiến chúng ta
bỗng dưng có gương mặt trở nên xôi thịt, ánh mắt sẽ đảo tròng liên tục,
nhìn gian gian. Cái lạ là càng nghĩ về tiền, thì lại càng kiếm không ra.
Các bạn khó kiếm tiền là do khôn quá, thử một lần bớt khôn mà nghĩ cho
người khác xem sao.
Nhiều người nói “nếu tôi trúng số độc đắc, tôi sẽ mua cái này cái kia
cho người nghèo..” thì thực tế tới lúc đó mới biết được. Phần lớn lúc
trúng xong sẽ suy nghĩ “nó nghèo kệ nó, tiền này của mình” nên sẽ dùng
mua nhà mua cửa, đổi xe, đi du lịch,..những cái lợi cho bản thân mình
thôi. Có người nói, nếu tôi thành tỷ phú, tôi sẽ vẫn là tôi…thì chỉ khi
nào giàu có mới biết được có đúng hay không. Vì nhận thức, suy nghĩ và
hành động
CÓ THỂ SẼ THAY ĐỔI khi có tiền trong tay.
Tony có một chị bạn thân, chị có căn nhà ông bà để
lại nhưng bị mất hết giấy tờ, giờ muốn có sổ hồng để bán phải truy lục
rất khó, chồng chéo mấy chục người thừa kế ở nước ngoài phải từ chối tài
sản thông qua hợp pháp hoá lãnh sự nên chị nghĩ chắc không bao giờ
được. Chị thuê một ông luật sư, nói anh giúp em, em mà có căn nhà này
coi như món tiền trên trời rơi xuống, em sẽ chia cho anh 1/3. Ông luật
sư làm 2 năm mới xong giấy tờ. Có sổ hồng trong tay, có người trả giá
căn nhà 300 tỷ nên chị thấy tiếc. Gặp Tony, chị kể ối cái này dễ ẹt, chị
tự làm cũng được, hồi đó chị ngu quá nên mới nhờ luật sư, trường hợp
này dễ mà ông luật sư không nói, coi như là lừa chị. Chị chỉ đồng ý cho
100 triệu thôi. Ông luật sư này đâm đơn, thắng kiện vì văn tự rõ ràng.
Chị gần như hoá điên, lảm nhảm cả ngày, dù ĐƯỢC 200 tỷ trong tay nhưng
chị chẳng quan tâm vì mãi nghĩ đến việc đã MẤT 100 tỷ. “
Đồng tiền đi liền khúc ruột“,
cứ chiều chiều, chị kêu tài xế đánh xe Audi A8 chở chị ra bờ sông Phú
Mỹ Hưng, leo lên cầu Ánh Sao, vừa ngồi ăn mắc-ca vừa xoã tóc ngồi khóc
đến sưng mắt. Khi hoàng hôn buông tím ngắt trên dòng sông Nhà Bè chia
đôi Đồng Nai Gia Định, khi bìm bịp lẻ bạn kêu khắc khoải đến nao lòng,
thì chị mới trở về biệt thự 20 tỷ, trả thù ông luật sư. Chị rửa hình ông
ấy ra, soi trên ngọn đèn, lấy kim chọt. Tối chị lấy kim chọt miệng thì
sáng mai ông luật sư sưng miệng, mồm vêu lên, cãi không được. Tối chị
chọt bụng thì ông luật sư đau bụng, chị chọt chân thì ông ấy bị đau
chân, có bữa không biết chị chọt chỗ nào mà ông luật sư chỉ còn mạnh
toán hoá, mấy môn sinh lý sử địa ông luật sư yếu hết trơn hết trọi.
Tony Buổi Sáng Blog tiếp tục gửi đến các bạn phần 2 của câu chuyện:
Chuyện tiền chuyện bạc (Các bạn có thể đọc lại Phần 1 tại đây:
CLICK HERE).
1. Cho ai vay mượn? Và vay mượn của ai?
Chúng ta không khinh không trọng đồng tiền, nên trả nó về vị trí là
“phương tiện trao đổi hàng hóa”. Phương tiện thì lúc được, lúc mất. Vỏ
sò, tiền xu, tiền giấy, tiền gửi nhà băng…đều chỉ là phương tiện trao
đổi hàng hóa hàng ngàn năm nay và mãi mãi về sau.
Mỗi bạn trẻ muốn thành đạt phải xây dựng bản lĩnh trước tiền. Thực tế
có rất nhiều người trước tiền bạc họ không mảy may thay đổi. Có người
bản chất là đẳng cấp như vậy, nhưng có người phải qua rèn luyện mới có.
Có những người bạn của Tony, cứ cần tiền là họ hỗ trợ vài ba tỷ đồng,
chẳng hạn lúc cao điểm vào mùa, khi giấy tờ nhà cửa của Tony đều nằm
trong nhà băng để làm thế chấp vay vốn mua nguyên liệu sản xuất, chả còn
gì để thế chấp ngoài lòng tin. Nhưng khi có được tiền, dù chút xíu,
Tony trả ngay, trả từng phần nếu số tiền lớn quá. Và tới lượt họ cần,
mình phải giúp lại, thậm chí thế chấp nhà đứng ra vay để cho họ mượn. Có
người bạn thân cần mổ mắt ở Singapore, cần vài trăm triệu, Tony sắp xếp
cho mượn ngay trong tích tắc, chỉ vì Tony từng được người đó giúp 5
triệu đồng lúc khó khăn nhất của thời sinh viên. Mang ơn và trả ơn, đó
là tình là nghĩa, là ở ăn như bát nước đầy.
Muốn miễn nhiễm với sự tham lam tiền của người khác,
PHẢI
NGHĨ CHO NGƯỜI KHÁC. CÁC BẠN CŨNG ÁP DỤNG KHI QUYẾT ĐỊNH CHO AI VAY
MƯỢN. THỂ LOẠI CÁ NHÂN CHỦ NGHĨA, CÁI GÌ CŨNG VUN VÉN CHO BẢN THÂN HỌ,
GIA ĐÌNH HỌ, THÌ PHẢI NÓI KHÔNG, MỘT XU CŨNG KHÔNG. CHỈ CÓ NHỮNG NGƯỜI
NGHĨ VỀ NGƯỜI KHÁC, HAY LÀM VIỆC THIỆN, QUAN TÂM CHĂM SÓC NGƯỜI KHÁC
THẬT LÒNG, MÌNH MỚI CHO, BAO NHIÊU CŨNG CHO. VÌ HỌ MỚI QUÝ TRỌNG TIỀN
CỦA MÌNH, MỚI TRẢ LẠI CHO MÌNH NHANH CHÓNG.
Trong các quan hệ người-người, chỉ có quan hệ mẹ-con là vô điều kiện.
Duy nhất, vì đứa con trong bụng tách ra thì coi như 1 thành 2, các quan
hệ khác đều dựa trên một sự đổi chác nào đó, dù ít dù nhiều. Cho nên mẹ
cho thì lấy rùi hun mẹ 1 cái coi như hết nợ, các khoản tiền khác của
người khác, tuyệt đối không lấy nếu không làm cho người ta cái gì đó,
kẻo mang nợ vào thân. Tiền vào túi mình phải là từ mồ hôi, nước mắt, sức
lao động và trí tuệ của mình. “Ăn cơm chúa, múa tối ngày”, chúa cho
mình ăn thì mình phải múa cho ổng coi. Người ta bao mình đi ăn 5 lần thì
mình phải bao lại 1 lần. Tony cho các bạn ở villa de Tony miễn phí thì
yêu cầu các bạn dọn dẹp lau chùi, “lau mà không sạch tao vạch mặt ra”.
Cuối cùng mặt của gia nhân đứa nào cũng bị vạch nát như tương Bần, vạch
cho chúng khỏi nợ khỏi nần mình.
2. Đừng để đồng tiền leo lên đầu lên cổ.
Khi vay mượn của ai đó, mình phải có tâm niệm trả lại ngay lập tức,
nhịn đói đi trả xong hẵng về ăn sáng. Tập thái độ vì người khác trước
mọi cái lợi của cá nhân mình.
Khi mình vay mượn mà chưa trả được, đừng để người khác đòi. Phải chủ
động liên hệ, xin khất, hoặc nói thật lòng, xin gia hạn thêm. Đừng ngại,
sĩ diện kiểu châu Á là ngại gặp mặt, cuối cùng mất quan hệ. Mình chủ
động giữ liên lạc thì chủ nợ sẽ yên tâm hơn là “lặn mất tăm” như cách
nhiều người vẫn đang làm. Rất uổng.
Có nhóm tình nguyện nọ, có lần nhận 50 triệu của một mạnh thường quân
để mua bí đỏ, việc xong rồi nhưng các bạn không trả lại ngay, “để dành
làm vốn kinh doanh nông sản khác, người ta có đòi đâu, mình phải khôn
chứ dượng”. Nhiều công ty có sở thích dây dưa công nợ, lúc vay mượn thì
ngon lành, lúc trả thì “thấy tiếc” cũng vì tâm lý này của giám đốc hay
kế toán trưởng. Chủ nợ phải đòi gắt chứ không là họ đem gửi ngân hàng,
dù chỉ một ngày để có “lãi suất qua đêm”, bản thân mình biết gửi lấy lãi
còn người ta thì không. Nên mới có thành ngữ “đứng cho vay, quỳ xuống
đòi”. Bạn trẻ muốn thành đạt, phải từ bỏ ngay lối suy nghĩ HẠ ĐẲNG ấy,
nếu muốn người ta giúp mình lần 2. May mà nhóm này đã mang tiền trả ngay
vào hôm sau, nhưng
Tony phải mất 2h đồng hồ phân tích
thiệt hơn. Những người Tony tiếp xúc từ mạng ảo xuống đời thật, khoảng
99.9% là người tử tế dễ thương chỉ có 0.1% khôn kiểu Á Châu rất mệt mỏi
(nhưng đang tự tát vào mặt mình và tốt dần lên), nên Tony vẫn tin vào
tương lai tốt đẹp của các bạn.
Có chuyện này cần kể. Năm 1999, Tony có quen anh khách hàng. Anh
thành lập doanh nghiệp, rủ người em trai lúc đó đang dạy học, về làm
cùng. Anh em đồng tâm hiệp lực, tuần nào cũng chạy xe máy lên Lạng Sơn
buôn hàng về, sau này công ty có nhà máy to vật vã, ai cũng đi xe hơi
vài ba tỷ. Chuyện bắt đầu khi người em đưa cô vợ vô làm kế toán. Có mấy
khoản thu chi không rõ ràng, người anh bắt đầu nghi ngờ, lập tức đưa vợ
vô làm phòng tài chính nhằm kiểm soát. Ăn quen nhịn không quen, một lúc
thì chị này phát hiện cô em dâu đã thậm thụt ý đồ ra một công ty mới,
đem khách hàng và đánh lén sang đấy bán. Rồi bắt quả tang, anh em to
tiếng, cãi vã nhau khốc liệt, tách thành 2 công ty, cạnh tranh nhau từng
đơn hàng một. Mỗi lần giỗ cha, 2 anh em cùng về nhưng phải chờ bên
ngoài, cô Út nhắn tin “anh cả thắp hương xong và về rồi” thì anh hai mới
đánh xe vô nhà. Người mẹ ngồi buồn, khóc miết, mỗi lần
Tony
tới thăm là ước ao “giá ngày xưa thằng cả đừng kêu em nó vào làm”. Đến
lúc mất, người ta phát hiện cả sấp đô la mới toanh bà không hề đụng đến,
kể cả bào ngư vi cá yến sào nhân sâm 2 anh em mang sang tặng chất đống
trong phòng ngủ. Vì cái bà cần là tình yêu thương, cái đã không mua được
bằng tiền. Sức mạnh tình cảm của một người mẹ không chiến thắng được
sức mạnh lòng tham của 2 đứa con, nay lại thêm 2 cô con dâu cũng “cứ
thấy hơi đồng thì mê”. Trước sức mạnh đồng tiền, anh em ruột trở thành
đối thủ không đội trời chung.
Ông danh nhân gì đó nói, chỉ có 2 thứ người ta không mua được bằng
tiền, là sức khoẻ và tình yêu. Người ta sẽ không nhận ra điều này đến
khi mắc phải bệnh nan y. Người ta không biết người ta đến với mình vì lý
do gì cho đến khi sa cơ lỡ vận. Kẻ thù hôm nay, ngày mai có thể là bạn
bè và ngược lại. Vì không có bạn hay thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là
vĩnh viễn, nên đừng sợ mất một quan hệ trong làm ăn, ngày mai cần, người
ta sẽ liên hệ lại.
Tham là phải có, nếu không, sống sẽ vô vị, làm việc sẽ kém động lực
đi. Nhưng tiền phải do mình làm thì mới là của mình. Quy luật cơ bản
nhất của mọi quy luật là nhân-quả, tức là người ta sẽ thu lại cái mà
người ta đã cho đi trong quá khứ, và sẽ phải trả lại những gì đã lấy đi.
Tây Tàu gì đều có quy luật này. Mình lấy của người ta 1 đồng, sau này
mình phải trả 5-10 đồng, con cháu, dòng họ mình phải trả, khổ lắm. Nên
bạn nào lỡ lấy gì của ai, từng lấy gì của ai, hãy mau mau trả lại.
Kể nghe chuyện cuối, hồi 2006
Tony có quen bạn M, vô
cùng giỏi, làm trưởng phòng một công ty rất lớn. Thân thiết nhậu nhẹt
cả 2-3 năm, có lần M rủ Tony bỏ 100 triệu mua “suất mua cổ phiếu” của
bạn. Vì công ty bạn ấy không bán người ngoài, cam kết là nếu không cổ
phần hoá sau một năm thì bạn sẽ trả lại, có giấy tờ hẳn hoi. Nhưng năm
sau, công ty không cổ phần, Tony cho người liên hệ 5-6 lần, M đều lánh
mặt, email, nhắn tin không trả lời. M đổi số điện thoại, đứa em tìm đến
nhà đòi 2 lần không được. Thấy mệt quá nên Tony bỏ luôn. Vì kiện tụng
thì phí thuê luật sư, lại tốn thời gian, thôi thì tập trung xuất khẩu,
sẽ có 50 ngàn USD tiền lãi từ mấy container NPK xuất qua Trung Đông, mất
100 triệu được 1 tỷ. Mất tiền học phí để có được sự trải nghiệm, biết
được gương mặt ánh mắt cái miệng như vậy là không đáng tin.
Tony mỗi lần mất, tự nhủ là sẽ được bù lại cái gì đó lớn hơn, nên lòng chẳng buồn phiền lâu.
Còn M, nghe nói sau này ra riêng, vật vã 2-3 năm không thành công, dù
trí tuệ, kiến thức, kinh nghiệm làm việc đầy mình. Khởi nghiệp lần 2-3
cũng thất bại nên nộp đơn xin đi làm lại. Có lần một tập đoàn lớn tuyển
phó tổng giám đốc, lương hơn chục ngàn đô/tháng, Tony có ngồi hội đồng
xét tuyển vì làm cố vấn cho chủ tịch HĐQT. Đọc hồ sơ CV gửi qua email,
thấy còn 2 người trong đó có M, chính xác cái tên ấy, từng làm qua công
ty ấy nên Tony chọn bạn kia. Anh chủ tịch HĐQT sau khi phỏng vấn (ảnh sợ
bỏ sót nhân tài), nhận xét nói gương mặt này khôn quá, mình không có
cảm tình thì đối tác cũng vậy, để bạn ấy điều hành thì công ty sẽ khó đi
lên. M nhận được ít phiếu hơn nên trượt, và chẳng bao giờ hiểu tại sao.
Nhưng độc giả thì hiểu rồi nhé. Quả ngọt khi cây được trồng trên đất
lành. Người thành đạt và giàu có bền vững khi họ có sự trung thực, sự
chính trực và không tham của người khác.
Bữa
Tony lên dự lễ nhậm chức phó tổng mới, mới bàng
hoàng nhận ra phó tổng mới là người quen cũ, dù Tony bữa đó mới biết tên
anh là Q. Cách đây 14 năm, một người anh họ của Tony (ở chung nhà trọ)
bị tai nạn giao thông lúc nửa đêm ở cầu Thị Nghè, chính Q là người chở
anh Tony vào bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu, dù máu me dính đầy chiếc xe ô-tô
Martiz mới cáu (giờ mới biết là lúc đó Q mới đi du học về). Q gọi điện
cho Tony lên bệnh viện để bàn giao, tiền viện lúc đó khoảng 5 triệu,
phải đóng tiền để mổ ngay. Thấy Tony quýnh quáng gọi điện về quê mượn
tiền nên Q lẳng lặng ra ngoài rút tiền ở máy ATM, vô dúi vào tay Tony,
nói lo cho anh đi. Tony có xin số ĐT và địa chỉ của Q để sáng mai lên
trả lại. Q có lẽ nhìn thấy chiếc xe máy cà tàng của Tony và đống sắt vụn
của ông anh, nên nói thôi không sao đâu, rồi kiên quyết bỏ đi. Vì quá
vội lo cho anh nên Tony chạy theo ra bãi giữ xe cúi đầu cám ơn, thấy ghế
sau xe dính đầy máu, còn Q bình thản ngồi vào ghế lái, gương mặt thản
nhiên và bình an. Đàn ông đẹp phải là như vậy, thấy người hoạn nạn phải
ra tay giúp đỡ mới là trang nam tử, mới là người văn minh. Máu người thì
cũng sợ hãi đấy, nhưng sẽ là bình thường khi lòng nhân ái của chúng ta
lớn hơn. Tony nhìn theo bóng chiếc xe chạy xa dần ra khỏi cổng bệnh
viện, trong lòng thấy xúc động vô cùng, bất giác nước mắt lăn dài trên
má. Đến bây giờ, anh em nhà Tony cứ áy náy, mong gặp lại một lần để trả
nợ. Ai ngờ quả đất thì cứ tròn. Tròn lắm. Xoay tròn nhân và quả, quả và
nhân. Người tốt, người hào sảng trên đời hãy còn nhiều lắm…
Tony Buổi Sáng