• Hải quân Hoa Kỳ

    Hoạt động 13/10/1775[1]–đến nay Quốc gia Hoa Kỳ Quân chủng Hải quân Lực lượng 319.950 người 284 tàu chiến +3700 phi cơ 11 Hàng không mẫu hạm 9 tàu tấn công đổ bộ 8 tàu vận tải viễn chinh 12 tàu vận tải bến 22 Tuần dương hạm 62 khu trục hạm 23 khinh hạm 3 tàu tác chiến duyên hải 71 tàu ngầm Bộ phận thuộc Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ Bộ Hải quân Hoa Kỳ Tổng hành dinh Ngũ Giác Đài Khẩu hiệu "Non sibi sed patriae" (không vì mình mà vì quốc gia) Màu sắc Hành khúc Anchors Aweigh Tham chiến Chiến tranh Cách mạng Mỹ Chiến tranh Mỹ-Mexico Nội chiến Hoa Kỳ Chiến tranh Mỹ-Tây Ban Nha Chiến tranh Mỹ-Philippines Chiến tranh chống Nghĩa Hòa Đoàn Đệ nhất Thế chiến Đệ nhị Thế chiến Chiến tranh Triều Tiên Chiến tranh Việt Nam Chiến tranh vùng vịnh Chiến tranh Kosovo Chiến tranh Afghanistan Chiến tranh Iraq Các tư lệnh Tư lệnh HQ Đô đốc Jonathan W. Greenert Tư lệnh phó HQ Đô đốc Mark Ferguson Phi cơ sử dụng Cường kích F/A-18AC/D, F/A-18E/F Super Hornet, F-35C Điện tử E-2C, EP-3E, E-6, EA-6B, EA-18G Khu trục F/A-18C/D, F/A-18E/F Trực thăng UH-1, SH-3, CH-53D, MH-53E, SH-60, MH-60, CH-60 Tuần tra P-3, P-8 Thám thính RQ-2 Huấn luyện F-5, F-16N, T-2C, T-6, T-34, T-39, T-44, T-45, TH-57 Vận tải C-2, C-12, C-20, C-40, C-130 . xem tiếp >> [...]

  • Cơ sở và căn cứ trên bờ

    Các bộ tư lệnh đặt trách trên bờ tồn tại để hỗ trợ sứ mệnh của các hạm đội đi biển qua việc sử dụng các cơ sở vật chất trên bờ. Các cơ sở vật chất trên bờ rất là cần thiết cho các hoạt động liên tục và sẵn sàng của các lực lượng hải quân qua việc cung cấp nhiều dịch vụ như sửa chữa tàu, tiếp vận,... Nhiều bộ tư lệnh khác nhau hiện diện đã phản ánh được mức độ phức tạp của Hải quân Hoa Kỳ ngày nay gồm có các hoạt động tình báo hải quân đến viện huấn luyện nhân sự đến việc bảo trì các cơ sở vật chất. Hai bộ tư lệnh trông coi về việc sửa chữa và tiếp vận là Bộ tư lệnh đặc trách Hệ thống Hải lực Hải quân (Naval Sea Systems Command) và Bộ tư lệnh đặc trách Hệ thống Không lực Hải quân (Naval Air Systems Command). Các bộ tư lệnh khác như Cục Tình báo Hải quân (Office of Naval Intelligence), Cơ quan Quan sát Hải quân Hoa Kỳ (United States Naval Observatory), và Đại học Chiến tranh Hải quân (Naval War College) tập trung vào chiến lược và tình báo. Các bộ tư lệnh đào tạo gồm có Trung tâm Chiến tranh Không lực và Tấn công Hải quân (Naval Strike and Air Warfare Center) và Học viện Hải quân Hoa Kỳ. Hải quân duy trì một số bộ tư lệnh các lực lượng hải quân để điều hành các cơ sở vật chất trên bờ và phục vụ như các đơn vị liên lạc với các lực lượng trên bộ địa phương thuộc không quân và lục quân. Các bộ tư lệnh này nằm dưới quyền của các tư lệnh hạm đội. Trong thời chiến tranh, tất cả các lực lượng hải quân được tăng cường để trở thành các lực lượng đặc nhiệm của một hạm đội chính. Một số bộ tư lệnh lực lượng hải quân lớn hơn tại Thái Bình Dương gồm có Các lực lượng Hải quân tại Triều Tiên (Commander Naval Forces Korea), Các lực lượng Hải quân tại Marianas (Commander Naval Forces Marianas), và Các lực lượng Hải quân tại Nhật Bản (Commander Naval Forces Japan) Xem tiếp >>[...]

  • Bộ tư lệnh Hải vận Quân sự (Military Sealift Command)

    Bộ tư lệnh Hải vận Quân sự (Military Sealift Command) không chỉ phục vụ Hải quân Hoa Kỳ mà còn phục vụ toàn thể Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ trong vai trò là cơ quan vận tải quân dụng đường biển. Cơ quan này vận chuyển trang bị, xăng dầu, đạn dược, và các vật liệu hàng hóa khác cho Quân đội Hoa Kỳ trên toàn thế giới. Trên 95% đồ tiếp liệu cần thiết cho Quân đội Hoa Kỳ được Bộ tư lệnh Hải vận Quân sự vận chuyển.[24] Cơ quan này có khoảng 120 tàu vận tải và khoảng 100 chiếc trừ bị. Bộ tư lệnh này là độc nhất vô nhị vì nhân lực trên các tàu của nó không phải là các quân nhân Hải quân hiện dịch mà là các nhân viên dân sự hay các thủy thủ thương mại hợp đồng. Xem tiếp >>[...]

  • Bộ tư lệnh Chiến tranh Đặc biệt Hải quân Hoa Kỳ (U.S. Naval Special Warfare Command)

    Bộ tư lệnh Chiến tranh Đặc biệt Hải quân Hoa Kỳ (U.S. Naval Special Warfare Command) được thành lập vào ngày 16 tháng 4 năm 1987 tại Căn cứ Đổ bộ Hải quân Coronado ở San Diego, California. Nó hoạt động như một thành phần hải quân của Bộ tư lệnh Hành quân Đặc biệt Hoa Kỳ (United States Special Operations Command) có tổng hành dinh ở Tampa, Florida. Bộ tư lệnh Chiến tranh Đặc biệt Hải quân cung cấp tầm nhìn, sự lãnh đạo, hướng dẫn học thuyết, nguồn lực và tổng quan để bảo đảm cho thành phần hải quân của các lực lượng hành quân đặc biệt sẵn sàng chiến đấu, đáp ứng nhu cầu tác chiến của các tư lệnh tác chiến. Bộ tư lệnh Chiến tranh Đặc biệt Hải quân Hoa Kỳ có tổng quân số 5.400 người trong đó có 2.450 binh sĩ SEAL và 600 binh sĩ thuộc lực lượng Special Warfare Combatant-craft Crewmen. Bộ tư lệnh này cũng duy trì một lực lượng trừ bị khoảng 1.200 binh sĩ trong đó có 325 binh sĩ SEAL, 125 binh sĩ "Special Warfare Combatant-craft Crewmen" và 775 nhân sự hỗ trợ Xem tiếp >>[...]

  • Sĩ quan

    Các sĩ quan trong hải quân có cấp bậc lương từ O-1 đến O-10 trong đó bậc lương cao nhất là O-10; những người có bậc lương giữa O-1 đến O-4 được xem là các sĩ quan bậc thấp; O-5 và O-6 là cao cấp. Các sĩ quan từ bậc lương O-7 đến O-10 được gọi là các tướng soái (flag officer) hay "đô đốc". Việc thăng chức đến bậc lương O-8 (chuẩn đô đốc được dựa trên thành tích của một sĩ quan và do chính mình báo cáo và được cấp trên phê chuẩn. Việc thăng chức đến cấp phó đô đốc (O-9) và đô đốc (O-10) dựa trên vị trí công tác đặc biệt được giao phó và phải được Thượng viện Hoa Kỳ phê chuẩn. Cấp bậc trên đô đốc là thủy sư đô đốc (O-11) chỉ được gắn cho bốn sĩ quan trong thời Đệ nhị Thế chiến và chỉ có ý định tưởng thưởng trong lúc có chiến tranh được tuyên bố (tuyên chiến). Năm 1899, một cấp bậc thủy sư đô đốc có tên gọi tiếng Anh là "Admiral of the Navy" được tạo ra để tưởng thưởng cho đô đốc George Dewey, anh hùng của cuộc Chiến tranh Mỹ-Tây Ban Nha nhưng với điều kiện cấp bậc này không còn hiện hữu khi ông mất.[28][29] Các sĩ quan thường được chia thành hai nhóm là sĩ quan chủ lực và sĩ quan công chính. Đến lượt sĩ quan chủ lực được phân ra thành hai nhóm nhỏ là có giới hạn và không giới hạn. Sĩ quan chủ lực không giới hạn là thuộc thành phần tư lệnh tác chiến và có quyền chỉ huy các con tàu, các phi đoàn không lực, và các đơn vị hành quân đặc biệt. Các sĩ quan chủ lực có giới hạn thì tập trung vào các lĩnh vực không liên quan đến tác chiến như kỹ thuật và bảo trì; nhóm này không đủ chuẩn để chỉ huy các đơn vị tác chiến. Các sĩ quan công chính là những chuyên viên trong những lĩnh vực chuyên môn của họ và không có liên quan đến quân sự như y tế, khoa học, luật pháp hay kỹ sư công chính. Xem tiếp >>[...]

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

Posted by Unknown
No comments | 01:31
Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt. Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa. Rất đông các sếp lớn của các tập đoàn ở Mỹ tốt nghiệp trường West Point, tỷ lệ giám đốc điều hành (CEO) trên sinh viên tốt nghiệp cao hơn Harvard, Stanford, hay Yale ( lưu ý từ tỷ lệ). Trong giới CEO quốc tế, nếu nghe ai nói tao từng học ở West Point, người ta cũng nhìn mình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo. Không xếp hạng được vì nó không có tiêu chuẩn để xếp.
Chuyen o West Point
Vậy West Point là trường gì? Đó chính là học viện quân sự Hoa Kỳ. Điều khá lạ là mặc dù là học viện quân sự, nhưng lại là lò đào tạo các quản trị cao cấp cho kinh tế thế giới. Sau 5 năm bắt buộc phải phục vụ trong quân đội, phần lớn các bạn rời bỏ binh nghiệp, học thêm một thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA), đi làm cho các tập đoàn. Rồi thăng tiến rất nhanh, thường trở thành quản lý cấp cao CEO tầm quốc tế mà các công ty săn đầu người hay tìm, để làm sếp ví dụ hãng hàng không quốc gia A, tập đoàn dược phẩm B, tập đoàn hàng tiêu dùng C…
West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú. Mỗi năm trường WP chỉ tuyển khoảng 1300 bạn, những học sinh ưu tú nhất của hơn 300 triệu dân Mỹ và 7 tỷ người trên trái đất. Và trong 4 năm học, bắt buộc phải loại thải 10%/năm, năm cuối chỉ còn dưới 1000 bạn ra trường. 300 bạn bị loại ấy, mấy trường như Harvard, MIT,Cambridge…giành lấy hết, vì chủ yếu rớt bên WP là môn thể dục chứ trí tuệ là vẫn quá ngon để đào tạo thành sinh viên ưu tú, giúp trường nổi danh.
Chương trình học ở WP rất đa dạng, từ vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của Victor Hugo, trên thông thiên văn, dưới tường địa chất, giữa thấu nhân tâm. Tony quen với anh bạn, tốt nghiệp trường WP và đang làm sếp một công ty đa quốc gia ở Singapore, mỗi lần gặp, ảnh kể về trường WP với một thái độ tự hào, mình nghe mà say mê, chiếc nhẫn biểu tượng của cựu sinh viên WPer trên tay anh lấp lánh.
Ảnh kể, sinh viên WPer vừa vào trường đã phải bị khủng bố tinh thần. Quan niệm là trụng nước sôi 100 độ rồi đem qua trụng nước đá, để sau này, dù có bất cứ sự cố gì trong đời, họ cũng cảm thấy bình thường, chẳng xi nhê. Đầu tiên là họ nhốt từng tốp sinh viên vào trong phòng, sau đó 2 giờ sau thì thả ra, yêu cầu trả lời các câu hỏi như có bao nhiêu bóng đèn trong phòng, bàn ghế màu gì, lúc vào mấy h mấy phút, lúc ra mấy h mấy phút, người ngồi bên trái bạn có đeo đồng hồ không, người bên phải tên gì….Trả lời không được là tự động cuốn gói về nhà. Bài học đầu tiên về ÓC QUAN SÁT, cái quan trọng nhất của một nhà quản trị tài ba. Và n bài học tương tự như vậy. Sau này, ảnh đem các bài học này chế biến lại thành tài liệu dạy sinh viên các đại học khác hay nhân viên thực tập cho tập đoàn, cứ 1 đứa “đoạt giải nhất ngáo ngơ toàn quốc” vào mà chịu học, 6 tháng sau thì lột xác thành 1 người mới hoàn toàn, thành cỡ Steve Job luôn. Tony xin tài liệu của ảnh, đem về VN dịch, áp dụng cho hãng của mình và đang biên tập lại cho câu lạc bộ con dượng. Các bạn bấm Like Tony Buổi Sáng để đọc các tài liệu này đã được Việt hoá theo Tony’s style.
Anh nói, rõ ràng dấu ấn đào tạo rất quan trọng với người trẻ. Nếu chịu khó và có phương pháp đào tạo đúng, ngây ngô ngáo ngơ vẫn trở thành xuất sắc, vì chúng ta giỏi lắm chỉ sử dụng có 1/10 khả năng của bộ não. Trở lại hạc viện WP lừng danh bên bờ sông Hudson, cách không xa New York, đây là ước mơ của mọi ông bố khi có đứa con trai ra đời, và muốn nó ” đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”. Đào tạo trở thành công dân có ích, giỏi giang, để thoả chí tang bồng hồ thỉ, vùng vẫy giữa đất trời. Khi 18-30 tuổi, trong lúc đám ngây ngô kia đốt tuổi trẻ trong các quán bar, các quán cà phê, vũ trường, rũ rượi xoã tóc đi ra đi vô vì không biết làm gì, suốt ngày chat chit nhăng cuội, ngủ nhiều hơn học và làm nên đầu óc u u mê mê, nông cạn, cái gì cũng làm biếng, cũng lười…thì các bạn WPer đã phải vất vả đầu tư trí lực và thể lực. Thư viện WP mở 24/24, ở đó người ta thấy những cái đầu cắm cúi ghi ghi chép chép, những cuốn sách dày cộm phải đọc xong trong một vài ngày. Đọc nhanh và rất nhanh, để sau này đi làm, giấy tờ công văn, đọc nhoay nhoáy để phúc đáp, chứ thể loại thấy chữ nhiều đọc nhức mắt, thì thôi khỏi tuyển dụng. Nó đánh vần 1 công văn đọc xong mất hết cả ngày, năng suất lao động sẽ kém. Trí thức là phải đọc nhanh để làm việc giỏi, mà muốn đọc nhanh thì phải tập luyện.
Ảnh kể, kỹ năng thuyết trình, thuyết pháp sao cho người khác nghe mà rụng rời tay chân nằm trong chương trình học. Những bức tường ở WP luôn đông nghẹt học viên đứng nhìn vào đó, tập nói với bức tường, rùi tự thu âm nghe đi nghe lại, nói đi nói lại sao cho hay mới thôi. Nên sau này, mình gặp một CEO từng là WPer nói chuyện, ai cũng có cảm giác mình đã quen họ từ lâu lắm, nghe giọng nói ấm áp và trầm bổng ấy, mình chỉ muốn đi theo để được bảo ban, dạy dỗ, trưởng thành.
WPer được đào tạo kỹ về thể lực trong suốt 4 năm học. Dưới trời tuyết lạnh khủng khiếp, họ phải lăn lê bò trườn để tập thể lực. 5h sáng là kẻng đánh thức dậy, tập thể lực bằng các bài tập với cường độ nặng của vận động viên nhà nghề. Tập bơi, đứng nước mấy tiếng đồng hồ, ai đuối quá thì vớt lên, coi như rớt. Rồi tập vượt mọi địa hình. Rèn luyện thể lực sao cho mọi điều kiện thời tiết đều phải thích nghi, nóng 45 độ ở châu Phi hay âm 20 độ ở Alaska đều chịu được.
Kỹ năng tồn tại cho một Wper được chú ý đào tạo kỹ. Những lần trong đêm tối, họ bị thả giữa rừng, và tìm cách về lại trường bằng mọi khả năng có thể, nhìn các vì sao trên trời đoán hướng, tìm thức ăn, con gì ăn được, cây gì ăn được…. Và có khi đang ngủ say giấc, 2 h sáng bị đánh thức dậy để kiểm tra kiến thức, với các câu hỏi như 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại là ai, tướng Trần Hưng Đạo viết Binh Thư Yếu Lược với nội dung chính là gì, nếu bạn là Napoleon, bạn sẽ viết lại lịch sử của Waterloo như thế nào v.v….Không trả lời được, phải đứng ngoài hành lang cả đêm để suy nghĩ, lên thư viện tự tìm tài liệu ngồi nghiên cứu, coi như nợ câu trả lời. Họ thiết kế một chương trình đào tạo để mỗi WPer có được dáng vóc của một người mẫu, sức khoẻ của một vận động viên Olympic, trí tuệ của một học giả, ăn nói như một thuyết gia, cư xử như một chuyên gia tâm lý.
Khi về già, họ thành lập các hội cựu sinh viên WPer alumni, đi câu cá bên bờ biển Ca-ri-bê, đi ngắm hoàng hôn ở Bali, thong dong tự tại, phong lưu tuyệt đỉnh, vì ai cũng có một tuổi trẻ học và làm như điên. Còn có những người đàn ông trên đời, về già rồi, mà vẫn cứ vật lộn mưu sinh, xin tiền vợ, xin tiền con cái, thì cũng có thể họ kém may mắn, nhưng cũng có thể họ đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô bổ trong các trò trai gái, ăn chơi đàn đúm, xài tiền của cha mẹ, hay đơn giản là lười nhớt thây. Làm biếng thì sau này phải khổ, thế thôi. Trách ai.
Nếu bạn nhìn các học viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng nhiều, thật nhiều nữa, bạn vẫn còn lười quá. Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người. Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, tức 1/3 cuộc đời là cho việc ngủ, nên ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. Nên phải chia ra, làm gì, học gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó. Một WPer nếu sáng sớm không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày ( daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê. Không có chuyện ngủ dậy và ngày đó không biết mình phải làm gì.
Sinh viên người Việt ở West Point khá đông, nhưng đều là Việt kiều, nữ nhiều hơn nam. Du hạc sinh quốc tế ở WP một năm chỉ vài ba chục bạn, vì đầu vào khó quá. Cambodia có một vị tướng trẻ ba mươi mấy tuổi cũng tốt nghiệp trường này. Bạn mà nhìn thấy cậu này, không mê thì thôi. Đẹp ngời ngời từ ngoại quan đến nhân cách, mạnh mẽ nam tính và thông tuệ, quý phái từ cốt cách đến tinh thần, một nụ cười cũng chứa sự bao dung như trời đất, thật là không có gì có thể so sánh nổi. Sự cố tranh chấp đền Preah vihear với Thái Lan, hai bên quyết không bên nào chịu nhường bên nào, thậm chí đã vang lên tiếng súng. Trước tình hình cấp bách đó, anh nhận nhiệm vụ của tổ quốc và lên đường đi đàm phán với người Thái. Và chỉ với ánh mắt ấm áp và vài câu nói sắc sảo theo phong cách West Point, bên Thái Lan phải xin lỗi và rút quân, nhường lại ngôi đền này cho quê hương Cambodia của anh. Và thái bình đã trở về trên quê hương Chùa Tháp…
Posted by Unknown
No comments | 01:14
Mấy năm trước, một đệ tử tên Bình đến tạm biệt anh Tony về Đắc Nông làm việc. Bình lúc đó vừa tốt nghiệp bác sĩ ĐH Y khoa, và quyết định về quê chứ không bám trụ Sài Gòn. Nó nói em thi trường y, thật ra là không đủ điểm nếu không được ưu tiên. Nên em phải về, chính cái chữ “miền núi” đó đã giúp em có một cơ hội vào giảng đường. Rồi sau vài năm nữa, nếu muốn học tiếp thì có thể em lên lại Sài gòn, thì cũng không muộn anh há. Mình nói ừa, thanh niên còn trẻ, cứ trải nghiệm chỗ này chỗ kia. Tụi Nhật tụi Tây nó còn lang thang ở tận châu Phi sau khi tốt nghiệp nữa là. Ở trên đó, em còn có thể trực tiếp chẩn đoán mổ xẻ, chẳng mấy chốc mà kinh nghiệm làm việc còn hơn các bạn ở đây, khi ra trường chuyên môn chỉ dừng lại ở việc pha trà rót nước cho các cây đa cây đề. Làm không công ở bệnh viện lớn mấy năm trời làm gì em, em đào tạo làm bác sĩ mà, sao lại toàn phát thuốc, chích thuốc. Lãng phí quá.
Sống trên đời biết ơn nghĩa với người, với vùng đất em sinh ra, với vùng đất em lớn lên là đáng quý. Lòng biết ơn là cái giúp con người khác các động vật khác, anh vẫn quan niệm là ai cử mình đi học, thì phải về. Nhiều bạn được cử đi nước ngoài xong tìm cách ở lại nước ngoài hay chỉ về thành phố lớn, dẫn đến các tỉnh hay các trường đại học ở tỉnh phải kiện tụng đòi lại tiền, rồi mệt quá mà dẹp luôn chương trình này, thế hệ sau mất cơ hội đi du học, mình thấy có lỗi với đàn em không? Nhiều bạn nói em ở lại thành phố là để nâng cao trình độ, học thêm để phát triển chuyên môn, thì có gì sai? Vậy cuối cùng mục đích sau khi nâng cao trình độ rồi là gì, có về quê không? Chắc chắn là không, như vậy thì mình là người ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình. Ví dụ nhé, vì 100 ngàn dân trên đó quá ít bác sĩ, nên dù chỉ có 20 điểm em đã đậu vào trường Y khoa, lẽ ra phải là 25 điểm, em lấy mất suất ngồi giảng đường của cả trăm bạn ở thành phố đạt mức điểm 24,5. Mục đích của chính sách này là đào tạo em để trở về và giúp đỡ người dân trên kia. Giờ em cũng bon chen ở lại thành phố, tiếp tục để 100 ngàn dân trên miền núi tiếp tục chết vì thiếu bác sĩ, thì mình bạc tình bạc nghĩa lắm em à. Nên làm gì thì làm, đừng có đánh mất mình vì chút vật chất cỏn con, em hãy kiêu hãnh để ngẩng đầu với chính em. Chia tay, mình tặng nó cuốn sách “You Can Win” mà mình rất ưa thích, và dặn dò, dù gì đi nữa, phàm đã chọn nghề y cao quý, thì chớ có quên lời thề Hippocrates. Nghen em.
Sinh viên y khoa khi tốt nghiệp, đều phải tuyên thệ, còn gọi là lời thề Hippocrates, ông tổ của ngành y phương Tây. Coi như lời hứa danh dự của nghề. Mà tiếng Việt mình cũng hay, có hai nghề mà người ta gọi là bác, là bác sĩ và bác tài, đơn giản vì giống nhau ở chỗ, đều nắm sinh mạng của người khác trong tay. Nên khi hành nghề phải tuyên thệ, vì một phút chốc nào đó, chất con nổi dậy lấn át chất người, sẽ vì mình hay vì tiền mà đánh đổi mạng sống của người khác. Những nhiệm vụ lớn lao, người ta bắt buộc người nhận nhiệm vụ phải quỳ xuống tuyên thệ, vì chỉ còn cách duy nhất là đánh vào tiềm thức, đánh vào lương tri, tận sâu trong tâm khảm họ. Và một khi đã tuyên thệ, người ta sẽ sợ hãi khi vi phạm, một nỗi sợ vô hình.
Nói đến nghề y mới nhớ, hồi còn ở quê, ở đầu thị trấn có một bác sĩ, tên A. Lúc đó còn học tiểu học, có lần sáng ngủ dậy, mình bị sốt cao rồi ói. Bà dì chạy ra vườn hái lá chùm ruột giã rồi đắp trên trán cho mát, nhưng một hồi sau thì tình hình cũng không khả quan hơn, sốt còn cao hơn nữa, mặt mũi xanh lè. Má mình phải nghỉ dạy, lật đật đạp xe đèo con chạy ra thị trấn, ghé nhà bác sĩ A nhờ khám. Xuống xe, mình đi loạng choạng vào sân nhà ổng và có ói một ít vào bồn hoa, thật ra cũng chỉ toàn nước. Ổng đi ra, đứng trên thềm cao, mặt mũi khó chịu nói sao chị lại để cháu ói vào bồn hoa, hai mẹ con đi đâu có việc gì. Má có la mình, nói sao con lại ói vào đó, rồi đứng khép nép nhìn lên, ánh mắt van lơn, nói bác sĩ ơi giúp giùm con chị, nó bịnh đột ngột quá. Mà bữa nay nhà chị không có tiền, chị chưa tới kỳ lãnh lương nên khi nào lãnh chị sẽ mang ra liền. Thấy ổng chần chừ nên má mình cũng tỏ ra khá lanh lợi khi đề cập là có quen cô X, cô Y, tức các cô giáo cùng dạy trong trường nhưng có nhà ở gần đó, để ổng yên tâm là không bị xù. Nhưng ổng nhìn nhìn hai mẹ con, nhìn chiếc xe đạp mini cà tàng rồi phán, thôi chị đi chở cháu đi chỗ khác đi, tui đang bận. Mình vẫn ngồi dưới đất và ói. Má mình năn nỉ nói bác sĩ cho cháu vô nhà, coi cháu giùm một chút có sao không, nếu nặng thì chị chở ra bệnh viện, làm ơn làm phước giùm chị, chị mang ơn suốt đời. Ổng nhìn cái bồn hoa và tức giận bỏ vào nhà, đóng cửa lại. Má, một người phụ nữ với đứa con bé bỏng bên cạnh, cảm thấy bất lực và tủi thân, đứng khóc như mưa. Làm mình cũng khóc, con nít mà, thấy mẹ khóc là hay khóc theo. Rồi sau đó hai mẹ con ra bệnh viện huyện, ở bên kia cầu Dinh, có ông y sĩ lấy viên thuốc màu vàng đắng nghét cho mình uống hạ sốt, nằm nghỉ một lúc thì về. Mình nhỏ xíu, đội cái mũ vải rộng thùng thình của chị Hai, ngồi phía sau xe đạp như con cóc, vịn chặt cái yên xe vì sợ té.
Lúc đạp xe đi về ngang qua nhà ổng, mình có ngoái nhìn vào. Coi cái chỗ lúc nãy ói đã có ai dọn chưa, tự mình cảm thấy sợ hãi vì cái tội ói vào bồn hoa nhà bác sĩ. Và ám ảnh đến bây giờ, khi thấy ai đó dửng dưng trước mạng sống của người khác. Và giá trị của một cậu bé thông minh đẹp trai như Tony vầy mà chẳng đáng bằng cái bồn hoa?
Loi the Hippocrates
Và trên khắp đất nước hình chữ S này, không khó để chúng ta có thể bắt gặp hình ảnh những người mẹ gầy gò, quần đen và chiếc áo sơ mi đã sờn, đội nón lá, gồng mình đạp xe chở những cậu bé, cô bé nhỏ xíu như cái kẹo ngồi đằng sau ba-ga để đến trường. Với một niềm tin tươi sáng, rằng thế hệ người Việt tiếp theo sẽ không khổ cực như cha mẹ chúng.
Và cậu bác sĩ mà Tony nói ở đầu bài, sau khi về quê, trở thành một bác sĩ đầy tâm huyết, sẵn sàng đến các thôn bản xa xôi để chữa trị cho mọi người. Làm nhiều nên chuyên môn cực giỏi. Một ngày làm việc, buổi tối vẫn đều đặn đi tập tennis rèn luyện thể lực và đến nhà thầy dạy tiếng Pháp trong thị xã Gia Nghĩa để học thêm tiếng Pháp, thường xuyên email với Tony và lâu lâu lại xuống Sài Gòn thăm Tony để tiếp thêm sức mạnh. Nói cứ mỗi lần em lười biếng, chán nản vì buồn chán, vì ở quê chẳng có gì chơi, thì lại nhớ đến những lời anh dặn dò, nhớ đến lời thề Hippocrates bên ngôi trường có cái hồ Bao Tử thân yêu. Em lại điên cuồng lên mạng và nghiên cứu chuyên môn.
Và bây giờ, cậu ấy đang thay đồ để tối nay đáp chuyến bay đi Paris học lên cao nữa, theo một học bổng toàn phần của chính phủ Pháp. Học bổng này ưu tiên cho bác sĩ công tác ở vùng sâu vùng xa, nên cũng dễ đạt được hơn. Chúc em sẽ thành công trong tương lai, chắc chắn là như vậy. Người có tâm tốt, không ích kỷ, nghĩ về người khác, thể nào cũng hạnh phúc.
Bon Voyage, Bình !
Posted by Unknown
No comments | 01:03
Chuyện tiền chuyện bạc – Tony Buổi Sáng Blog
Dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước để đo lòng người“. Nhưng hãy lấy tiền ra đo, một số lòng người đo được bằng tiền. Nhiều người có thể giữ mình ở mức vài ba triệu, nhưng có thể thay đổi trước vài ba tỷ. Nhưng cũng có kẻ trước tiền bạc không hề gục ngã, vẫn giữ vững giá trị và bản lĩnh của mình. Tiền bạc là chủ đề rất khó, nên các bạn trẻ cần chuẩn bị một thái độ ứng xử phù hợp để có thể bắt nó làm nô lệ, làm phương tiện để mình đạt được mission của cuộc đời. Nếu không, nó sẽ trở thành ông chủ, sai khiến mình, khiến mình khổ miết. Rồi lúc chết đi, mới giở nắp quan tài thều thào nói lời cuối, rằng “ngày xưa tui biết tiền chết không mang theo được như vầy thì tui đã khác. Nói xong đóng nắp quan tài lại rồi chết” (trích tác phẩm “một cái chết dễ thương”-TnBS xuất bản năm 2016).
chuyen tien chuyen bac
Phần 1: ứng xử với tiền
Tony có một người bạn học chung cấp 1, sau đó Tony chuyển trường. Bẵng bao nhiêu năm mất liên lạc, bạn ấy tự tìm đến. Lúc đó Tony vừa mở công ty. Bạn đến kể chuyện 2 đứa ngày xưa tắm mưa thế nào, rồi hoàn cảnh phải nghỉ học ĐH ra sao…Tony rất quý nên giữ lại, 3 ngày đãi tiệc nhỏ, 5 ngày đãi tiệc lớn. Tony chỉ bạn cách làm sổ sách giấy tờ, hy vọng là bạn làm thủ quỹ cho công ty. Mình đi bán hàng cả ngày, có một người thân tín trong làng trong xã, quen biết từ lâu giữ tiền giùm thì cũng yên tâm. Đi thu tiền khách hàng, lần nào cũng bình thường, vài ba triệu, bạn đem về đầy đủ. Có lần bạn thu 50 triệu, chiều đó mọi người trong công ty ngồi đợi mãi. Rồi bạn về rất khuya, bảo là bị rớt mất lúc đổ xăng, thề thốt khóc lóc um sùm, viết giấy cam kết sẽ trả lại sau 5 năm, và tới giờ không liên hệ lại. Tony mất ngủ cả mấy đêm cân nhắc cách giải quyết, vì biết bạn dùng số tiền đó để đổi lấy xe tay ga bạn hằng ao ước. Cuối cùng Tony quyết định không làm lớn chuyện, vì giá trị của bạn ấy chỉ là 50 triệu. Đúng mức giá ấy, bạn đã bán mình. May mắn là mình chỉ mất 50 triệu chứ sau này làm thủ quỹ mà tiền hàng hoá lên đến mấy tỷ, không biết ra sao.
Lúc thành lập 30 nhóm tình nguyện, có nhiều chuyện bây giờ mới dám nói. Có bạn đến với chương trình với tâm rất sáng, 1-2 triệu tiền lãi thì nộp vô nhóm ngay, nhưng thấy lãi 20 triệu thì nghĩ khác, vội vã rời nhóm để tự kinh doanh, dễ ẹt, lên miền núi mua đặc sản về thành phố bán ấy mà. Có nhóm không thèm đi họp, ban tổ chức nói gì cũng không nghe, nói “mấy người không có quyền”. Có nhóm Tony yêu cầu công khai tài chính là phớt lờ, nói không có thời gian, hỏi bạn này thì “dượng hỏi bạn kia đi”. Tony phải nhắn tin cả chục đứa, năn nỉ, ra lệnh, yêu cầu…thậm chí chán quá đòi đóng page chính Tony Buổi Sáng, nhưng có bạn nói “tuỳ ông, ông không viết nữa thì kệ ông chứ doạ tôi làm gì, đây không đóng page, không công khai tài chính. Page để dành vài bữa chúng tôi kinh doanh cái gì đấy thì kêu ủng hộ, chúng tôi là người khôn cả”. Có nhóm kiếm được vài ba chục triệu thì đòi “cho mỗi bạn 1 cặp vé về quê ăn tết, vì tiền này là công sức các bạn”. Có nhóm sáng đến tối kiếm được 3 triệu thì đã nhậu hết 2 triệu để “bồi dưỡng sau một ngày lao động vất vả”, trong khi cam kết ban đầu là chi phí gì cũng tự bỏ. Có bạn thì lấy tiền nhận mua nho giùm rồi không chuyển hàng khiến nhóm kia khóc lóc, không ngủ được, dù chỉ có mấy triệu đồng, nửa đêm còn nhắn tin “dượng đòi giùm nhóm con”. Tony nói 2 lần, bạn giải thích là bạn chuyển cho nhà vườn, nhà vườn không chuyển nho cũng không chuyển lại tiền, bạn không đòi được nên thôi. Tony yêu cầu BTC gửi lại tiền nhóm kia cho xong chuyện, may mà tiền sách Tony cho BTC cũng còn khá để bù các khoản trời ơi này.
Dù các hiện tượng này chỉ là cá biệt trong 400 tình nguyện viên vô cùng dễ thương và tử tế đợt rồi, nhưng thế mới thấy, đụng tới tiền bạc, kẻ kém bản lĩnh sẽ thay đổi. Dù hôm trước nghe chuyện, người này sẽ phê bình người kia, nhưng đến khi có chút tiền trong tay, chính mình lại hành xử khác. Có bạn mượn tiền của Tony xong để khởi nghiệp, dù chỉ vài ba chục triệu, Tony gọi lại thì không nghe máy, nhắn tin không trả lời, một đi không trở lại như dũng sĩ Kinh Kha qua sông Dịch Thủy. Cho mượn thì biết trước là đã mất, nên Tony chuẩn bị tinh thần, không bị sốc gì cả. Và may mà mình cũng giàu có quá, nấm rơm cứ tưới nước là “mọc lên như nấm” bán được khối tiền, chứ làm ăn khó thì cũng đã lao tới nhà chúng nó, sống mái một phen. Sẽ xõa tóc rũ rượi trước thềm, lừng lững vô nhà, mắt trừng trừng đỏ lòm, miệng gầm gừ sùi bọt mép, Tony Tèo sẽ trở thành Tony Phèo với chúng nó ngay, sẽ ‘you will know my hand’ ngay.
Như câu kết luận “human nature is changeable” trong cuốn sách “how money changes the way we think and behave”, việc mất quan hệ với những cá nhân ấy không để lại chút nuối tiếc nào. Có thể các bạn ấy đã không nhận ra rằng mình đã thay đổi. Khi lòng tham nổi dậy, lý trí và tình cảm sẽ bị che mất, hôm trước thì thương dượng Tony vô cùng, gửi thư “con confirm lại lần nữa là con yêu dượng” nhưng hôm nay thì “tiền ơi tiền, cháu yêu tiền lắm”. Khi lòng tham nổi lên, họ sẽ nghĩ chỉ họ đúng còn người khác sai hết. Tính tham lam sẽ khiến chúng ta bỗng dưng có gương mặt trở nên xôi thịt, ánh mắt sẽ đảo tròng liên tục, nhìn gian gian. Cái lạ là càng nghĩ về tiền, thì lại càng kiếm không ra. Các bạn khó kiếm tiền là do khôn quá, thử một lần bớt khôn mà nghĩ cho người khác xem sao.
Nhiều người nói “nếu tôi trúng số độc đắc, tôi sẽ mua cái này cái kia cho người nghèo..” thì thực tế tới lúc đó mới biết được. Phần lớn lúc trúng xong sẽ suy nghĩ “nó nghèo kệ nó, tiền này của mình” nên sẽ dùng mua nhà mua cửa, đổi xe, đi du lịch,..những cái lợi cho bản thân mình thôi. Có người nói, nếu tôi thành tỷ phú, tôi sẽ vẫn là tôi…thì chỉ khi nào giàu có mới biết được có đúng hay không. Vì nhận thức, suy nghĩ và hành động CÓ THỂ SẼ THAY ĐỔI khi có tiền trong tay.
Tony có một chị bạn thân, chị có căn nhà ông bà để lại nhưng bị mất hết giấy tờ, giờ muốn có sổ hồng để bán phải truy lục rất khó, chồng chéo mấy chục người thừa kế ở nước ngoài phải từ chối tài sản thông qua hợp pháp hoá lãnh sự nên chị nghĩ chắc không bao giờ được. Chị thuê một ông luật sư, nói anh giúp em, em mà có căn nhà này coi như món tiền trên trời rơi xuống, em sẽ chia cho anh 1/3. Ông luật sư làm 2 năm mới xong giấy tờ. Có sổ hồng trong tay, có người trả giá căn nhà 300 tỷ nên chị thấy tiếc. Gặp Tony, chị kể ối cái này dễ ẹt, chị tự làm cũng được, hồi đó chị ngu quá nên mới nhờ luật sư, trường hợp này dễ mà ông luật sư không nói, coi như là lừa chị. Chị chỉ đồng ý cho 100 triệu thôi. Ông luật sư này đâm đơn, thắng kiện vì văn tự rõ ràng. Chị gần như hoá điên, lảm nhảm cả ngày, dù ĐƯỢC 200 tỷ trong tay nhưng chị chẳng quan tâm vì mãi nghĩ đến việc đã MẤT 100 tỷ. “Đồng tiền đi liền khúc ruột“, cứ chiều chiều, chị kêu tài xế đánh xe Audi A8 chở chị ra bờ sông Phú Mỹ Hưng, leo lên cầu Ánh Sao, vừa ngồi ăn mắc-ca vừa xoã tóc ngồi khóc đến sưng mắt. Khi hoàng hôn buông tím ngắt trên dòng sông Nhà Bè chia đôi Đồng Nai Gia Định, khi bìm bịp lẻ bạn kêu khắc khoải đến nao lòng, thì chị mới trở về biệt thự 20 tỷ, trả thù ông luật sư. Chị rửa hình ông ấy ra, soi trên ngọn đèn, lấy kim chọt. Tối chị lấy kim chọt miệng thì sáng mai ông luật sư sưng miệng, mồm vêu lên, cãi không được. Tối chị chọt bụng thì ông luật sư đau bụng, chị chọt chân thì ông ấy bị đau chân, có bữa không biết chị chọt chỗ nào mà ông luật sư chỉ còn mạnh toán hoá, mấy môn sinh lý sử địa ông luật sư yếu hết trơn hết trọi.


Tony Buổi Sáng Blog tiếp tục gửi đến các bạn phần 2 của câu chuyện: Chuyện tiền chuyện bạc (Các bạn có thể đọc lại Phần 1 tại đây: CLICK HERE).
chuyen tien chuyen bac phan 2
1. Cho ai vay mượn? Và vay mượn của ai?
Chúng ta không khinh không trọng đồng tiền, nên trả nó về vị trí là “phương tiện trao đổi hàng hóa”. Phương tiện thì lúc được, lúc mất. Vỏ sò, tiền xu, tiền giấy, tiền gửi nhà băng…đều chỉ là phương tiện trao đổi hàng hóa hàng ngàn năm nay và mãi mãi về sau.
Mỗi bạn trẻ muốn thành đạt phải xây dựng bản lĩnh trước tiền. Thực tế có rất nhiều người trước tiền bạc họ không mảy may thay đổi. Có người bản chất là đẳng cấp như vậy, nhưng có người phải qua rèn luyện mới có. Có những người bạn của Tony, cứ cần tiền là họ hỗ trợ vài ba tỷ đồng, chẳng hạn lúc cao điểm vào mùa, khi giấy tờ nhà cửa của Tony đều nằm trong nhà băng để làm thế chấp vay vốn mua nguyên liệu sản xuất, chả còn gì để thế chấp ngoài lòng tin. Nhưng khi có được tiền, dù chút xíu, Tony trả ngay, trả từng phần nếu số tiền lớn quá. Và tới lượt họ cần, mình phải giúp lại, thậm chí thế chấp nhà đứng ra vay để cho họ mượn. Có người bạn thân cần mổ mắt ở Singapore, cần vài trăm triệu, Tony sắp xếp cho mượn ngay trong tích tắc, chỉ vì Tony từng được người đó giúp 5 triệu đồng lúc khó khăn nhất của thời sinh viên. Mang ơn và trả ơn, đó là tình là nghĩa, là ở ăn như bát nước đầy.
Muốn miễn nhiễm với sự tham lam tiền của người khác, PHẢI NGHĨ CHO NGƯỜI KHÁC. CÁC BẠN CŨNG ÁP DỤNG KHI QUYẾT ĐỊNH CHO AI VAY MƯỢN. THỂ LOẠI CÁ NHÂN CHỦ NGHĨA, CÁI GÌ CŨNG VUN VÉN CHO BẢN THÂN HỌ, GIA ĐÌNH HỌ, THÌ PHẢI NÓI KHÔNG, MỘT XU CŨNG KHÔNG. CHỈ CÓ NHỮNG NGƯỜI NGHĨ VỀ NGƯỜI KHÁC, HAY LÀM VIỆC THIỆN, QUAN TÂM CHĂM SÓC NGƯỜI KHÁC THẬT LÒNG, MÌNH MỚI CHO, BAO NHIÊU CŨNG CHO. VÌ HỌ MỚI QUÝ TRỌNG TIỀN CỦA MÌNH, MỚI TRẢ LẠI CHO MÌNH NHANH CHÓNG.
Trong các quan hệ người-người, chỉ có quan hệ mẹ-con là vô điều kiện. Duy nhất, vì đứa con trong bụng tách ra thì coi như 1 thành 2, các quan hệ khác đều dựa trên một sự đổi chác nào đó, dù ít dù nhiều. Cho nên mẹ cho thì lấy rùi hun mẹ 1 cái coi như hết nợ, các khoản tiền khác của người khác, tuyệt đối không lấy nếu không làm cho người ta cái gì đó, kẻo mang nợ vào thân. Tiền vào túi mình phải là từ mồ hôi, nước mắt, sức lao động và trí tuệ của mình. “Ăn cơm chúa, múa tối ngày”, chúa cho mình ăn thì mình phải múa cho ổng coi. Người ta bao mình đi ăn 5 lần thì mình phải bao lại 1 lần. Tony cho các bạn ở villa de Tony miễn phí thì yêu cầu các bạn dọn dẹp lau chùi, “lau mà không sạch tao vạch mặt ra”. Cuối cùng mặt của gia nhân đứa nào cũng bị vạch nát như tương Bần, vạch cho chúng khỏi nợ khỏi nần mình.
2. Đừng để đồng tiền leo lên đầu lên cổ.
Khi vay mượn của ai đó, mình phải có tâm niệm trả lại ngay lập tức, nhịn đói đi trả xong hẵng về ăn sáng. Tập thái độ vì người khác trước mọi cái lợi của cá nhân mình.
Khi mình vay mượn mà chưa trả được, đừng để người khác đòi. Phải chủ động liên hệ, xin khất, hoặc nói thật lòng, xin gia hạn thêm. Đừng ngại, sĩ diện kiểu châu Á là ngại gặp mặt, cuối cùng mất quan hệ. Mình chủ động giữ liên lạc thì chủ nợ sẽ yên tâm hơn là “lặn mất tăm” như cách nhiều người vẫn đang làm. Rất uổng.
Có nhóm tình nguyện nọ, có lần nhận 50 triệu của một mạnh thường quân để mua bí đỏ, việc xong rồi nhưng các bạn không trả lại ngay, “để dành làm vốn kinh doanh nông sản khác, người ta có đòi đâu, mình phải khôn chứ dượng”. Nhiều công ty có sở thích dây dưa công nợ, lúc vay mượn thì ngon lành, lúc trả thì “thấy tiếc” cũng vì tâm lý này của giám đốc hay kế toán trưởng. Chủ nợ phải đòi gắt chứ không là họ đem gửi ngân hàng, dù chỉ một ngày để có “lãi suất qua đêm”, bản thân mình biết gửi lấy lãi còn người ta thì không. Nên mới có thành ngữ “đứng cho vay, quỳ xuống đòi”. Bạn trẻ muốn thành đạt, phải từ bỏ ngay lối suy nghĩ HẠ ĐẲNG ấy, nếu muốn người ta giúp mình lần 2. May mà nhóm này đã mang tiền trả ngay vào hôm sau, nhưng Tony phải mất 2h đồng hồ phân tích thiệt hơn. Những người Tony tiếp xúc từ mạng ảo xuống đời thật, khoảng 99.9% là người tử tế dễ thương chỉ có 0.1% khôn kiểu Á Châu rất mệt mỏi (nhưng đang tự tát vào mặt mình và tốt dần lên), nên Tony vẫn tin vào tương lai tốt đẹp của các bạn.
Có chuyện này cần kể. Năm 1999, Tony có quen anh khách hàng. Anh thành lập doanh nghiệp, rủ người em trai lúc đó đang dạy học, về làm cùng. Anh em đồng tâm hiệp lực, tuần nào cũng chạy xe máy lên Lạng Sơn buôn hàng về, sau này công ty có nhà máy to vật vã, ai cũng đi xe hơi vài ba tỷ. Chuyện bắt đầu khi người em đưa cô vợ vô làm kế toán. Có mấy khoản thu chi không rõ ràng, người anh bắt đầu nghi ngờ, lập tức đưa vợ vô làm phòng tài chính nhằm kiểm soát. Ăn quen nhịn không quen, một lúc thì chị này phát hiện cô em dâu đã thậm thụt ý đồ ra một công ty mới, đem khách hàng và đánh lén sang đấy bán. Rồi bắt quả tang, anh em to tiếng, cãi vã nhau khốc liệt, tách thành 2 công ty, cạnh tranh nhau từng đơn hàng một. Mỗi lần giỗ cha, 2 anh em cùng về nhưng phải chờ bên ngoài, cô Út nhắn tin “anh cả thắp hương xong và về rồi” thì anh hai mới đánh xe vô nhà. Người mẹ ngồi buồn, khóc miết, mỗi lần Tony tới thăm là ước ao “giá ngày xưa thằng cả đừng kêu em nó vào làm”. Đến lúc mất, người ta phát hiện cả sấp đô la mới toanh bà không hề đụng đến, kể cả bào ngư vi cá yến sào nhân sâm 2 anh em mang sang tặng chất đống trong phòng ngủ. Vì cái bà cần là tình yêu thương, cái đã không mua được bằng tiền. Sức mạnh tình cảm của một người mẹ không chiến thắng được sức mạnh lòng tham của 2 đứa con, nay lại thêm 2 cô con dâu cũng “cứ thấy hơi đồng thì mê”. Trước sức mạnh đồng tiền, anh em ruột trở thành đối thủ không đội trời chung.
Ông danh nhân gì đó nói, chỉ có 2 thứ người ta không mua được bằng tiền, là sức khoẻ và tình yêu. Người ta sẽ không nhận ra điều này đến khi mắc phải bệnh nan y. Người ta không biết người ta đến với mình vì lý do gì cho đến khi sa cơ lỡ vận. Kẻ thù hôm nay, ngày mai có thể là bạn bè và ngược lại. Vì không có bạn hay thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn, nên đừng sợ mất một quan hệ trong làm ăn, ngày mai cần, người ta sẽ liên hệ lại.
Tham là phải có, nếu không, sống sẽ vô vị, làm việc sẽ kém động lực đi. Nhưng tiền phải do mình làm thì mới là của mình. Quy luật cơ bản nhất của mọi quy luật là nhân-quả, tức là người ta sẽ thu lại cái mà người ta đã cho đi trong quá khứ, và sẽ phải trả lại những gì đã lấy đi. Tây Tàu gì đều có quy luật này. Mình lấy của người ta 1 đồng, sau này mình phải trả 5-10 đồng, con cháu, dòng họ mình phải trả, khổ lắm. Nên bạn nào lỡ lấy gì của ai, từng lấy gì của ai, hãy mau mau trả lại.
Kể nghe chuyện cuối, hồi 2006 Tony có quen bạn M, vô cùng giỏi, làm trưởng phòng một công ty rất lớn. Thân thiết nhậu nhẹt cả 2-3 năm, có lần M rủ Tony bỏ 100 triệu mua “suất mua cổ phiếu” của bạn. Vì công ty bạn ấy không bán người ngoài, cam kết là nếu không cổ phần hoá sau một năm thì bạn sẽ trả lại, có giấy tờ hẳn hoi. Nhưng năm sau, công ty không cổ phần, Tony cho người liên hệ 5-6 lần, M đều lánh mặt, email, nhắn tin không trả lời. M đổi số điện thoại, đứa em tìm đến nhà đòi 2 lần không được. Thấy mệt quá nên Tony bỏ luôn. Vì kiện tụng thì phí thuê luật sư, lại tốn thời gian, thôi thì tập trung xuất khẩu, sẽ có 50 ngàn USD tiền lãi từ mấy container NPK xuất qua Trung Đông, mất 100 triệu được 1 tỷ. Mất tiền học phí để có được sự trải nghiệm, biết được gương mặt ánh mắt cái miệng như vậy là không đáng tin. Tony mỗi lần mất, tự nhủ là sẽ được bù lại cái gì đó lớn hơn, nên lòng chẳng buồn phiền lâu.
Còn M, nghe nói sau này ra riêng, vật vã 2-3 năm không thành công, dù trí tuệ, kiến thức, kinh nghiệm làm việc đầy mình. Khởi nghiệp lần 2-3 cũng thất bại nên nộp đơn xin đi làm lại. Có lần một tập đoàn lớn tuyển phó tổng giám đốc, lương hơn chục ngàn đô/tháng, Tony có ngồi hội đồng xét tuyển vì làm cố vấn cho chủ tịch HĐQT. Đọc hồ sơ CV gửi qua email, thấy còn 2 người trong đó có M, chính xác cái tên ấy, từng làm qua công ty ấy nên Tony chọn bạn kia. Anh chủ tịch HĐQT sau khi phỏng vấn (ảnh sợ bỏ sót nhân tài), nhận xét nói gương mặt này khôn quá, mình không có cảm tình thì đối tác cũng vậy, để bạn ấy điều hành thì công ty sẽ khó đi lên. M nhận được ít phiếu hơn nên trượt, và chẳng bao giờ hiểu tại sao. Nhưng độc giả thì hiểu rồi nhé. Quả ngọt khi cây được trồng trên đất lành. Người thành đạt và giàu có bền vững khi họ có sự trung thực, sự chính trực và không tham của người khác.
Bữa Tony lên dự lễ nhậm chức phó tổng mới, mới bàng hoàng nhận ra phó tổng mới là người quen cũ, dù Tony bữa đó mới biết tên anh là Q. Cách đây 14 năm, một người anh họ của Tony (ở chung nhà trọ) bị tai nạn giao thông lúc nửa đêm ở cầu Thị Nghè, chính Q là người chở anh Tony vào bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu, dù máu me dính đầy chiếc xe ô-tô Martiz mới cáu (giờ mới biết là lúc đó Q mới đi du học về). Q gọi điện cho Tony lên bệnh viện để bàn giao, tiền viện lúc đó khoảng 5 triệu, phải đóng tiền để mổ ngay. Thấy Tony quýnh quáng gọi điện về quê mượn tiền nên Q lẳng lặng ra ngoài rút tiền ở máy ATM, vô dúi vào tay Tony, nói lo cho anh đi. Tony có xin số ĐT và địa chỉ của Q để sáng mai lên trả lại. Q có lẽ nhìn thấy chiếc xe máy cà tàng của Tony và đống sắt vụn của ông anh, nên nói thôi không sao đâu, rồi kiên quyết bỏ đi. Vì quá vội lo cho anh nên Tony chạy theo ra bãi giữ xe cúi đầu cám ơn, thấy ghế sau xe dính đầy máu, còn Q bình thản ngồi vào ghế lái, gương mặt thản nhiên và bình an. Đàn ông đẹp phải là như vậy, thấy người hoạn nạn phải ra tay giúp đỡ mới là trang nam tử, mới là người văn minh. Máu người thì cũng sợ hãi đấy, nhưng sẽ là bình thường khi lòng nhân ái của chúng ta lớn hơn. Tony nhìn theo bóng chiếc xe chạy xa dần ra khỏi cổng bệnh viện, trong lòng thấy xúc động vô cùng, bất giác nước mắt lăn dài trên má. Đến bây giờ, anh em nhà Tony cứ áy náy, mong gặp lại một lần để trả nợ. Ai ngờ quả đất thì cứ tròn. Tròn lắm. Xoay tròn nhân và quả, quả và nhân. Người tốt, người hào sảng trên đời hãy còn nhiều lắm…
Tony Buổi Sáng

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Posted by Unknown
No comments | 13:43

Muốn khởi nghiệp phải biết Tự lập

11053566_978583118861214_2006313822069854907_n
Các bạn trẻ hãy đọc, dù chỉ 1 lần…
1. Ở công ty anh bạn thân của Tony có 2 thế hệ nhân viên. Một là do người quen gửi vô, toàn đoạt giải nhất giải nhì ngáo ngơ toàn quốc dù tốt nghiệp ĐH cả. Anh đào tạo xong, đủ năng lực ở lại làm việc. Hai là thế hệ mới, tức các bạn trẻ tự search thông tin tuyển dụng anh đăng trên mạng và đến làm kiểm tra chỉ số IQ, tiếng Anh và năng lực ngôn ngữ, đạt yêu cầu và vào làm. Anh thấy năng suất lao động của thế hệ 2 cao hơn hẳn. Các bạn này đến rất sớm, về rất muộn. Làm mọi thứ không từ việc gì, cái gì cũng cứ vun vút, nhoay nhoáy, ai cũng thích cũng mê. Và 100% đều đã đi làm thêm trong thời sinh viên, nên giỏi giang bản lĩnh, không phải “nhờ người thân trợ giúp” khi ra đời.
Dù vẫn hoàn thành công việc, nhưng nhóm “gửi gắm” không có tinh thần tự giác, có giám sát mới làm, sếp đi công tác thì nhóm này lập tức đi trễ, về sớm, thậm chí “tranh thủ” lý do hỏng xe, kẹt đường, nhức đầu…để trốn ở nhà, hoặc ngồi ở văn phòng chứ chat chit facebook là chủ yếu, dù ngoài lương thì công ty có thưởng trên thành tích làm việc. Nhóm này do gia đình bao bọc từ nhỏ, vô làm lương bao nhiêu cũng được, có thưởng thì tốt không thưởng chẳng sao, ai kêu làm mới làm không thì ngồi đó. Kêu ghi “to-do list”, họ sẽ rặn mấy tiếng mới có được vài dòng kiểu “gọi điện thoại cho vài người, email cho vài người rồi hết”. Thói quen cha mẹ làm mọi thứ nên tay chân, não bộ đều không động đậy, laptop cũng không không biết phải lau chùi trước khi vô làm. Anh nói, đây là lần cuối cùng anh nhận đám này vô, mặc kệ bà con ai nói gì thì nói, mình không có nghĩa vụ làm từ thiện với đám bất tài này nữa. Nhìn tụi nó uể oải lừ đừ ngáp miết chỉ muốn phóng phi tiêu vô mặt. Khi phỏng vấn, thấy đứa nào không biết làm việc nhà từ nhỏ thì trường chuyên lớp chọn, thi ĐH 30 điểm đi nữa cũng tuyệt đối không nhận. Vì cha mẹ giành làm hết việc nhà thì sẽ tiếp tục ban bố tình thương, tháng nào cũng gửi tiền chu cấp, làm mất động lực sống hay đam mê của tụi nó. Đi làm cho có gọi là, có chỗ “sáng vác ô đi tối vác về”, công ty không phát triển được với nhân viên kiểu vầy. Nhà cửa xe cộ cha mẹ để lại hoặc mua cho, ngành học cha mẹ chọn, cuộc đời cứ như tầm gửi tầm leo, toàn người khác quyết định hộ. Mà có những ông cha bà mẹ ông anh kỳ cục, cứ can thiệp vào cuộc đời con em mình như thời chiếm hữu nô lệ. “Mày cứ ngồi vào bàn học cho tao, tới giờ ăn tao kêu xuống. Mày học toán lý hóa thi Bách Khoa cho tao. Thi Y dược cho tao. Thi Kinh Tế cho tao. Mày chỉ đi học cho tao, tao nuôi, không cần đi làm thêm”. Cứ toàn “cho tao”, sự ích kỷ dưới tên gọi “tình thương” đã làm mất khả năng ra quyết định/tồn tại của một cá thể sống khác, biến những đứa trẻ bình thường thành tàn tật cả tay chân lẫn trí óc vì cái gì cũng giành làm, giành nghĩ hộ.
Công ty anh tổ chức học tiếng Anh, training, chơi thể dục, thể thao…nhưng chỉ có nhóm thế hệ mới là tham gia, nhóm cũ thì “ép tôi học tiếng Anh đi, tôi sẽ học cho. Ép tôi đi tập thể thao đi, tôi sẽ tập cho. Không thì thôi, đừng hòng đây có mặt nhé”. Họ nói, ngày xưa đi học vì bị ép, “tại ổng, tại bả” bắt học. Đến trường vì bị điểm danh, bị thầy cô bắt học chứ không phải vì ham kiến thức. Mục đích là có cái bằng. Đọc sách chỉ vì có đề thi trong đó, chứ sách không liên quan đến thi cử thì đọc chi? Nên đi làm, sếp ép thì làm không thì thôi. Tính tự giác hoàn toàn không có. Làm sếp ở công ty có thể loại này mệt lắm, hao hơi tổn tiếng, la hét rầm trời tụi nó mới làm.
Lên chức, nâng lương họ cũng ham nhưng không được thì cũng chả sao. Cho nghỉ việc thì họ cũng chả buồn phiền, lại quay về với cha mẹ, “qua nửa đời phiêu bạt, em lại về úp mặt vào ô tô”. Ông cha bà mẹ lại điện thoại khắp các người quen, dáo dác chạy đi xin xỏ người khác, lạy ông đi qua lạy bà đi lại, xin bố thí cho con tôi 1 công việc, tôi già như thế này vẫn phải đi xin việc cho con cho cháu, có khổ thân già tôi không? Nói xong thì òa khóc. Thì trách ai bây giờ?
Mai An Tiêm từng nói 1 câu vô cùng hay là “của biếu là của lo, của cho là của nợ”. Cái gì người khác cho mình sẽ mãi mãi là “của nợ”. Nên TỰ MÌNH làm hết mọi việc, 18 tuổi trở lên mình phải quyết định cuộc đời mình. Gương Mai An Tiêm còn đó. Bị đày ra hoang đảo vẫn sống tốt, sống giàu có huống hồ mình vẫn ở trong thành phố, trong đất liền.
2. Giải pháp căn cơ để giải quyết thất nghiệp của một xã hội
Tony đi dạy cho một lớp CEO khởi nghiệp, điểm chung là đều dưới 30 tuổi và có tính TỰ LẬP từ nhỏ. Như vậy, GỐC của giải quyết vấn đề thất nghiệp/khởi nghiệp chính là tạo sự TỰ LẬP cho các bạn trẻ.
Tony cũng để ý, 100% các bạn tự biết giặt giũ nấu ăn, tự biết lau nhà lau cửa, tự biết sửa xe đạp xe máy và đồ điện trong nhà, thêu thùa may vá, biết làm thêm trong thời gian đi học…dù học chuyên ngành hẹp cách mấy, vẫn tự xin được việc, hoặc tự mở cái gì đó khởi nghiệp. Học dù ở cao đẳng sư phạm miền núi nào đó, dạy giỏi thì các trường dân lập ở Tp HCM vẫn nhận vô làm. Tony có cô bạn tốt nghiệp ngành quản lý thư viện ĐH văn hóa, cô nói lớp cô phần lớn thất nghiệp, riêng những người đi làm thêm trong thời sinh viên thì đều có việc làm, quản lý nhà sách, làm công ty xuất bản, hoặc mở riêng cái gì đó làm mà không cần đúng chuyên ngành. Có bạn học chuyên ngành còn hẹp hơn, ví dụ bảo tàng học, nhưng trong thời gian đi học rèn giũa Anh Văn, làm các đề tài nghiên cứu khoa học, tham gia các câu lạc bộ đoàn thể này nọ, tham dự các cuộc thi…thì họ vẫn có thể được giữ lại trường, hoặc xin học bổng đi nghiên cứu tiếp, hoặc sẽ có chỗ nhận vô làm, dù ngành khác. Bạn nào cầm bằng giỏi mà không có việc thì chỉ có cái bằng là giỏi, còn người là DỞ, kém cỏi, học vì điểm số chứ không thực lực. Thực lực là phải kiếm được việc, được tiền, dù học piano hay đàn tranh, học vẽ hay học múa, học bất cứ ngành gì….
1. Với các bạn trẻ đã tốt nghiệp mà đang thất nghiệp: Mình phải gạt phăng mọi sự chu cấp của gia đình. Bất tài mới lấy tiền của cha mẹ, mới nhờ cha mẹ bà con quen biết xin việc cho mình. Mình từ chối hết, tự mình kiếm ăn. Lao động chân tay cũng được, có sao, miễn là có tiền. Trí óc mình có, từ từ sẽ đi lên.
2. Học sinh vừa tốt nghiệp trung học: Nếu mình thích học ngành gì, mình kiên quyết bảo vệ và chọn. Nhóm tự lập từ nhỏ đều biết mình thích cái gì, làm tốt cái gì. Còn không biết thích cái gì thì ĐÓ LÀ NHÓM NGÁO NGƠ, học chục cái bằng cũng thất nghiệp. Mình PHẢI vay mượn để học tập từ cha mẹ người khác …chứ không nhận “viện trợ không hoàn lại” nữa. Muốn người khác có lòng tin để đầu tư cho mình, thì mình phải tự tin mình trước. Người tự lập thì sẽ tự tin, tự chủ, tự trọng.
Phải xây dựng ý thức tự trọng đầu tiên của mình, bằng cách “say NO” với tiền của người khác. Tuyệt đối KHÔNG là KHÔNG. Tiền cha tiền mẹ là từ sự lao động của họ, không phải của mình. Chưa có tỷ phú nào đi lên từ việc trúng số. Chúng ta chưa ai ở nhà do ông tổ ông tiên để lại. Lịch sử hàng ngàn năm tây tàu gì cũng vậy, những dinh thự vĩ đại ngày xưa bây giờ đều là viện bảo tàng, dù “đại gia” thời đó đều hồi môn để dành cho con cháu, từ lâu đài Windsor bên Anh, dinh Hòa Thân ở Trung Quốc đến cung điện mùa hè ở Nga… Cứ đời này đời khác, tự dưng con cháu không giữ được nữa. Mình cứ mua cho nó 1 miếng đất, 1 cái nhà, một đống vàng…thì nó sẽ bán vàng để ăn, hết rồi cắt đất bán lần lần, rồi tới bán nhà, rồi rơi vào nghèo khổ rách rưới. Nhưng thế hệ sau đó nữa, thì lại bật dậy được vì ĐƯỢC sống trong nghèo khó.
Cho nên nghèo khó là một cơ hội tuyệt vời. Giàu có là một thách thức để một đứa trẻ thành công. Phải tận dụng cơ hội khó khăn của mình, và vượt sướng, buông bỏ hết những thảm nhung để lăn lê trong cát bụi, để mình có tương lai. Nếu mình lỡ sinh ra trong nhà giàu rồi, gạt hết, tự mình xoay sở, tự mình sinh sống. Ở Tp HCM thì xin cha mẹ đi học ở tỉnh khác, thành phố khác, trừ trường chỉ có ở Tp mới có thì đành chịu, chứ học nông nghiệp hãy về Cần Thơ, học Vật Lý Sinh Học hay Toán thì lên Đà Lạt, học thủy sản ra Nha Trang, học hàng hải ra Hải Phòng, học âm nhạc ra Huế…Thoát ly ra khỏi vỏ bọc của gia đình, để được tự sống. Phải có những buổi sáng thức dậy suy nghĩ hôm nay phải làm sao để có cơm ăn khi cái ví không còn 1 xu, tối nay phải ngủ ở đâu khi tiền nhà chưa đóng, phải xin đi làm thêm ở đâu để có cái đi chơi, để dành…Chính suy nghĩ như vậy sẽ giúp vỏ não mình hằn lên những nếp gấp của sự trưởng thành, của sự tự tin. Chưa có ai nằm ra đường chết đói cả, bạn nên nhớ điều đó. Khi cùng đường, người ta tự nghĩ phải đi ăn cơm từ thiện, vô chùa ăn, ghé bạn mượn tiền, hay xyz…nào đó để tồn tại.
3. Cha mẹ của mọi đứa trẻ phải thương chúng nó bằng phương pháp giáo dục khác. Đến tuổi biết ăn là tự xúc cơm, tự giặt giũ lau nhà, tự học, tự chơi. Ép chúng nó buổi sáng phải thức dậy sớm, lau nhà lau cửa sạch sẽ, dọn dẹp mùng mền chiếu gối, nấu nước nấu mì cho chính nó ăn, không nhịn đói kệ mày. Cuối tuần bắt nó phải quét váng nhện, lau chùi tivi tủ lạnh, chăm sóc cây cảnh thú nuôi, quét sơn, sửa nhà, tham gia các hoạt động ngoài xã hội, tuyệt đối không cho nó ôm laptop hay ipad iphone khi chưa làm xong việc nhà. Nếu trường có tổ chức đi xe buýt đưa đón thì cho chúng nó tự đi với bạn bè, không nên đưa đón, kẹt đường kẹt sá trước cổng trường. Không xin xỏ việc làm cho chúng nó. Không ép chúng nó học ngành mình yêu thích, mình thích thì mình học đi.
4. Cha mẹ LỠ GIÀU CÓ thì hãy cho con cháu mình một môi trường giáo dục tiên tiến đến năm 18 tuổi và hết. Học vì đam mê chứ không phải vì bằng cấp, học nghề cũng được chứ không nhất thiết học chữ. Không ép chúng nó học thêm nếu chúng không thích học, chỉ có những đứa ham mê chữ nghĩa mới cho chúng nó vay tiền học đại học, bắt ra trường trả lại. Tiền tích cóp một đời, hai vợ chồng già xài cho sướng cuộc đời đi. Đi du lịch chỗ này chỗ kia, hoặc đem đi từ thiện để tạo phúc/may mắn cho con cho cháu. Tương lai của tụi nó hãy để tụi nó quyết định, đừng có đu theo hỏi miết. Nó mà về úp mặt vào ô tô, dựa dẫm là mình quánh, mình đuổi đi.
Cứ “cho” riết thì một cục cưng biến thành một cục nợ cho gia đình, một cục…tác của xã hội.
“Qua nửa đời phiêu bạt, em lại về úp mặt vào ô tô. Ơi con ô tô, con ô tô…”
Chia sẻ từ Tony Buổi sáng
Posted by Unknown
No comments | 02:01
Công ty CP đầu tư địa ốc Đại Quang Minh giới thiệu dự án khu đô thị Đại Quang Minh:







• Chủ đầu tư: Công ty cổ phần đầu tư địa ốc Đại Quang Minh.
• Vị trí: Trung tâm khu đô thị mới Thủ Thiêm, cách hầm Thủ Thiêm 550m.
• Diện tích quy hoạch: 37ha.
• Phân khu chức năng: Trường học Quốc Tế, khu văn hóa-thể thao, khu thương mại và biệt thự cao cấp với diện tích từ 300-1000m2.
Vị trí: Dự án Đại Quang Minh thuộc khu chức năng số 5 khu đô thị Thủ Thiêm.
• Trung tâm khu đô thị mới Thủ Thiêm.
• Cách hầm Thủ Thiêm 550 m.
• Cách trung tâm tài chính Thủ Thiêm 1km.
• Phía Tây Bắc: Giáp các lô 5-4, 5-5 và một phần Đại lộ Mai Chí Thọ;
• Phía Đông: Giáp công viên ven rạch Cá Trê 2;
• Phía Tây: Giáp khu lâm viên sinh thái phía Nam;
• Phía Đông Nam: Giáp khu lâm viên sinh thái phía Nam.
Tư vấn quy hoạch tổng thể, kiến trúc và quản lý dự án: Surbana, Ong & Ong, Hồ Thiệu Trị, Savills.

Khu đô thị Đại Quang Minh được thiết kế và xây dựng theo mô hình biệt thự châu Âu. Một khu đô thị tuyệt đẹp, tràn ngập cuộc sống tiện nghi, hiện đại, chan hòa cùng thiên nhiên và cũng không kém phần tráng lệ. Với những ưu thế vượt trội về cơ sở hạ tầng hiện đại và các dịch vụ tiện ích, hứa hẹn mang tới cho cư dân một cuộc sống hoàn hảo và lãng mạn giữa lòng thiên nhiên.

Quy hoạch phân khu chức năng nhóm nhà ở.
Nhà ở kết hợp thương mại dịch vụ (shop house):
Các dãy nhà được bố trí tiếp giáp trục đường Bắc Nam:
+ Diện tích đất từ 176 - 200 m2/lô.
+ Mật độ xây dựng tối đa: 75%.
+ Tầng cao xây dựng: 5 tầng.
+ Hệ số sử dụng đất: 2,8.
+ Tổng số căn nhà: 116 căn.
Tiện ích.
• Trường mầm non, tiểu học, THCS - THPT đạt tiêu chuẩn quốc tế.
• Trung tâm y tế, chăm sóc sức khỏe.
• Khu thể thao được quy hoạch gồm sân banh, sân tennis, sân tập golf, hồ bơi...
• Công viên tập trung rộng 5000m2 cùng vườn hoa trong các nhóm nhà ở rộng từ 150 m2 đến 1.270m2.
• Trung tâm mua sắm, nhà hàng, rạp chiếu phim...
Quy hoạch giao thông.
• Đại lộ Mai Chí Thọ (Đại lộ Đông Tây cũ): Đã được xây dựng hoàn thiện, là tuyến đường quan trọng đối với Khu Đô thị mới Thủ Thiêm và khu quy hoạch.
• Đường trục Bắc Nam: Được đầu tư xây dựng mới, đoạn thuộc phạm vi dự án có chiều dài khoảng 834m, lộ giới theo quy hoạch được duyệt 44,7m: Lòng đường 28,5m, vỉa hè mỗi bên 8,1m.
• Đường đô thị liên khu vực (đường N7) Có chiều dài khoảng 564m, kết nối hướng Đông Tây, từ khu vực quy hoạch đến khu chức năng số 6 và khu Lâm viên sinh thái phía Nam. Lộ giới 22,6m: Lòng đường 12,6m (4 làn xe), vỉa hè mỗi bên rộng 5m;
• Đường phân khu vực (đường D6): Có chiều dài khoảng 821m. Lộ giới 24,6m: Lòng đường rộng 13m (4 làn xe); Dải phân cách giữa rộng 1,6m; Vỉa hè mỗi bên rộng5m.
Posted by Unknown
No comments | 01:26
Tình trạng bạo lực ngày càng có chiều hướng gia tăng. Làm thế nào để tự vệ một cách hiệu quả? Đó là câu hỏi rất nhiều người đặt ra nhưng không phải ai cũng có câu trả lời. Dưới đây là một số chia sẻ kinh nghiệm về kỹ thuật tự vệ, mời các bạn cùng tham khảo:
 1. Hỏi: NẾU MỘT NGƯỜI CẦN TẬP LUYỆN ĐỂ TỰ VỆ THÌ NÊN ĐƯỢC TẬP LUYỆN THẾ NÀO?
 Trả lời: Để huấn luyện một người bình thường có khả năng tự vệ lấy mình, chúng ta với tư cách là người huấn luyện viên phải có kinh nghiệm đường phố thật thực tế. Công việc được khởi đầu bằng cách dạy cho hiểu sự quan trọng của bảo vệ cái đầu – Việc đầu tiên là cái đầu còn ấm để sống còn. Cho họ mài học tiên khởi là luôn phải chuẩn bị, mà muốn chuẩn bị phải nắm lấy được tình hình thực tiễn của nơi họ sẽ đối đầu, nơi điểm nóng họ đến. Bằng cách hiểu được cái gì họ sẽ và phải đương đầu khi đến, cách nào để họ rút ra khỏi vũng lầy gặp phải – Tất cả những thứ đó nếu biết hay nắm lấy thì 95% cơ hội họ sẽ không gặp phải rắc rối.
15anh1_e5fc1
99% sự việc đầu tiên của một cuộc chiến là “võ mồm”, luôn bắt đầu bằng cuộc đấu mắt, đấu khẩu, kẻ chủ trương tấn công thường đưa ra để dò xét xem bạn có phải là một tay có tầm tay “cơ” thấp hơn, và hắn có cơ may an toàn để tấn công bạn hay không ? Và đó là cái bẫy hắn đưa ra cho bạn từ từ bước vào.
Cuộc tấn công kẻ yếu hơn có 2 phần, phần (1) ngôn từ và (2) phần thể lực. Nếu bạn có thể tập qua những đối thoại đường phố bạn sẽ biết cách gia giảm cuộc võ mồm êm đẹp hơn là phải va chạm phần sau. Hầu như ở các võ đường chúng ta chỉ tập luyện phần thứ 2 nhưng không chuẩn bị cho phần 1. Người tập luyện võ thuật phải nhớ lấy: Tập võ nghệ để không dùng võ nghệ đó chính là thượng cách.
2. Hỏi: TRƯỚC KHI TỰ VỆ HỮU HIỆU PHẢI CHUẨN BỊ NHỮNG GÌ ?
Trả lời: Mọi thế thủ, đứng luôn ở các thế tấn đứng bình thường trong cuộc sống hàng ngày, không tạo cho đối thủ sắp tấn công biết chúng ta có gì, và các gì sẽ xãy ra khi hắn động thủ, cách xa tầm tấn công. Cá nhân tôi không chủ trương việc chạy, rút lui khi bị tấn công nếu không thật sự cần thiết mà cho rằng khi chúng ta không có con đường nào khác để chạy để cầu cứu lúc đó bản năng tự vệ sẽ bừng lên mà chiến đấu cho sự sống còn.
 Trong cuộc sống hàng ngày, người ta luôn quên rằng ít nhiều trong cuộc sống hàng ngày chúng ta có quá nhiều trang bị để tự vệ, từ chiếc chìa khóa xe kẹp trong tay, kẹp tóc, cây viết khi trong tay một người có chuẩn bị nó sẽ trở thành món vũ khí cực kỳ lợi hại. Một cây vợt tennis trong tay khi chạy bộ sáng sớm sẽ dư sức đập gục một người đàn ông có dao nếu cây vợt được tâp luyện qua quá trình tự vệ.
Tay không ư ? Gần như mọi người khi đánh lộn chỉ nhớ đến khuôn mặt để tấn công, người ta có khuynh hướng nhắm vào mặt nhau mà đấm, đá nhưng lại quên rằng ngoài cánh tay ra, chúng ta còn có đầu gối, chỏ, cụng đầu vào đối phương sẽ gây nhiều thiệt hại hơn cú đấm nhiều lần. Nếu bạn là người từng tập võ ư ? Quên đi cái KATA (quyền pháp) KUMITE (song đấu), các cuộc thi đấu đầy hào hứng của võ thuật vì nó không cần trong lúc nguy nan này, làm sao triệt hạ hắn trước khi hắn hạ bạn chứ không phải chỉ thắng hắn vài điểm là hắn sẽ bỏ chạy. Tìm dăm ba người bạn cùng đam mê tự vệ, cùng nhau lập ra những quá trình tấn công khác nhau, để thực tập cho quen dần, theo tôi đó là phương pháp hay nhất.
3.Hỏi: MỤC TIÊU QUAN TRỌNG NHẤT TRONG QUÁ TRÌNH TỰ VỆ LÀ CHỖ NÀO ?
Trả lời: Qua các cuộc phỏng vấn của Bộ Cảnh Sát Liên Bang Úc Châu, gần như 100% các cuộc chống trả các đối tượng bạo động trên đường phố để thoát hiểm là kẻ tấn công bị đánh chính xác vào 3 bộ phận trên thân thể: Mắt – Họng – Và hạ bộ. Những bộ phận còn lại là phụ chứ không giải quyết được vấn đề để thoát thân. Các bộ phận trên thân thể của kẻ tấn công ta như hàm – gối – chấn thủy v.v.. chỉ làm đau đối thủ như không thật sự hữu hiệu trong tự vệ.krav women choke
Chúng ta phải thấy rằng: Khi đối thủ không nhìn thấy được ta hoặc không còn thở là sự nguy hiểm sẽ giảm đến mức tối đa. 3 mục tiêu chính trên thân thể con người rất lộ ra bên ngoài và gần như mọi kẻ tấn công ít bao giờ ngờ được khi ta tấn công, hầu hết kẻ bị tấn công có tinh thần thụ động, la hoặc hét để thoát chứ ít bao giờ dám chống trả một cách quyết liệt.
4. Hỏi: LÀM SAO ĐỂ TRIỆT HẠ ĐỐI THỦ NHANH NHẤT TRONG VIỆC TỰ VỆ ?
 Trả lời: Trong một thành viên cảnh sát Victoria được giả dạng làm một cô gái điếm đứng đường trong vụ án nọ, và không ngờ trong lúc bất cẩn cô lại là nạn nhân của cuộc bạo hành, sợ giây điện thoại nóng liên lạc với các cảnh sát đặc biệt bên ngoài đã bí mật gài trong người cô bị giật đứt và cô phải tự đương đầu với tay vô loại lớn hơn cô nhiều lần. Kẻ côn đồ nọ áp đảo cô bằng giọng đầy hăm dọa là cô phải cởi hết quần áo ra và cô biết rằng sớm hay muộn mình sẽ bị hiếp dâm. Trong khách sạn với 128 phòng liền nhau và các cảnh sát phải tốn ít nhất 30 phút để đi gõ cửa từng phòng mà cứu cô nên cô quyết định táo bạo bằng cách nói đối thoại với tên hiếp dâm:
 – Tôi là gái đứng đường, không ngại cho anh một màn miễn phí… Anh có bao cao su không ? Tôi bị bệnh HIV đấy ! Thằng kép khốn nạn nó gây cho tôi. Anh cởi đồ anh ra và lên giường nằm chờ em nhé.
 Tên hiếp dâm bán tính bán nghi, nhưng vẫn vui vẻ cởi chiếc áo thun vì hắn thấy con mồi khá có tinh thần hợp tác. Khi áo thun vừa qua đầu tên vô lại thì một cú đá thật mạnh vào hạ bộ, bồi thêm 1 cây viết BIC vào cổ họng và hắn nằm dài ôm bụng đái. Cô vội chạy ra ngoài kêu ngay các đồng sự vào chở tên hiếp dâm đi nhà thương.
Gần như người ta luôn lo lắng con chó vì nó sẽ cắn nếu bạn xâm phải lãnh địa của nó, nhưng mấy ai biết rằng con mèo nằm im bên góc nhà có thể nguy hiểm khá nhiều lần hơn con chó to lớn kia.Hãy tạo cho kẻ tấn công chủ quan bằng sự sợ sệt hờ hệch của ta, đóng kịch là chuyện khó nên cần phải đứng trước gương tập lấy – đây là phương pháp rất thành công qua kiểm chứng của tôi.
5. Hỏi: SONG LUYỆN/SONG ĐẤU TRONG CÁC VÕ ĐƯỜNG THIẾT THỰC THẾ NÀO TRONG VIỆC TỰ VỆ ?
Trả lời: Sau 20 năm theo tập nhiều môn võ Á Đông hay cả Quyền Anh, tôi cho rằng song đấu ở võ đường không phải là chiến đấu như nhiều người lầm tưởng, nó chỉ tạo cho ta cái cảm tưởng rằng đó là chiến đấu hay tập chiến đấu.
Cả 2 đấu thủ biết luật của cuộc chơi, tương đương về vóc dáng, sàn bóng hay thảm không hề có chướng ngại vật, không hề có sự đối thoại của từ ngữ đường phố, và đặc biệt là một đấu một. Có thể nói song đấu chỉ là để cho chúng ta thử bài toán khả năng tung đòn của ta, tập quen cái cảm giác được xài một số kỹ thuật trong võ thuật, tập cách tự chủ sự sợ hãi. Trong và trên đường phố sự chiến đấu nó là cuộc trí mạng không có kẻ thắng người thua mà người sẽ gục, mất mát.
6.Hỏi: KỸ THUẬT VẬT TRÊN MẶT BẰNG (GROUND FIGHTING) QUAN TRỌNG THẾ NÀO TRONG VIỆC TỰ VỆ ?
Trả lời: Câu hỏi được hỏi khá nhiều lần khi tôi đứng lớp huấn luyện.100% cuộc chiến đấu là đứng thẳng người, khác với các tuyên bố của báo chí – Gần như từ khi môn BJJ (Nhu Thuật Ba Tây) ra đời họ đã đánh lận con đen cho là cuộc chiến đấu đường phố sẽ được kéo xuống sàn.
UFC thấy hàng ngày trên TIVI không phải là cuộc chiến trên đường phố, rất nhiều cao thủ của UFC, MMA, STRIDE, CAGE vẫn bị đánh gục ở các sàn nhảy, nơi đậu xe vì những kẻ quen đánh lộn ngoài đời, đơn giản vì các cuộc đấu trên không có luật, không có trang bị võ khí. Nếu khi chiến đấu ngoài đường phố xảy ra cách hay nhất là tìm cách đứng dậy càng sớm càng tốt để nắm thể chủ động chứ không phải tìm cách đè đối phương để chiến thắng.
 Tuy nhiên sẽ vô hại nếu chúng ta tập vật và tập vài kỹ thuật căn bản đấu trên sàn.
7.Hỏi: KỸ THUẬT GẠT/ĐỠ CỦA VÕ THUẬT CÓ THẬT SỰ HỮU HIỆU KHI TỰ VỆ ?
 Trả lời: Vì các cuộc chiến đấu tự vệ trên đường phố ở tầm khác nhau, nhiều và rất nhiều kẻ tấn công người khác chưa hề có một ngày luyện tập võ thuật, nên họ đánh “không giống ai”, và chỉ vì các không giống ai đó nó sẽ tạo cho ta rất khó định hướng và đỡ đòn được nên tôi cho rằng các lối đỡ của võ thuật truyền thống không hữu hiệu trong đường phố hay bạo động.
659183
 Cách hay nhất là khi định hướng thấy đối thủ ra đòn hay sắp ra đòn là bạn phải dùng cách đâm vào mắt hắn, cổ hắn, hạ bộ bằng bất cứ cái gì gần hắn nhất, nhanh nhất. Xỉa/gối/móc/đâm bằng mọi món bạn có thể gọi tên. Đừng tin ở các lý thuyết gia là phải gạt, bước sang trái, xoay người và đá vào huyệt đạo nhất định như bạn đã được huấn luyện.
8.Hỏi: HUẤN LUYỆN CHO NGƯỜI TỰ VỆ PHẢI THẾ NÀO ?
Trả lời: Phải tạo những trường hợp giả định hợp lý, tách rời võ thuật truyền thống ra xa với chủ đề tự vệ trên đường phố, cả 2 có thể bổ sung nhiều thứ cho nhau nhưng mỗi thứ có các ưu điểm độc lập riêng biệt.
Hãy dạy làm sao cho người tập tự vệ dùng càng ít đòn càng tốt, quan trọng là tập nhiều lần, ngàn lần và chỉ cho tối đa 2 thế đánh cho mỗi đòn tự vệ. Nhiều phương pháp giảng dạy hiện nay không thực tế làm cho người tập cảm thấy quá tự tin, chính điều đó sẽ giết người quá tự tin mà yếu kém tài năng.
Đừng tin vào phim ảnh, kể cả các cuốn DVD dạy cách tự vệ. Ai ai cũng có thể tự mình tập hay tìm ra phương pháp hữu hiệu cho chính mình nhưng tốt nhất là tìm đến các nơi tập luyện tự vệ chuyên nghiệp hiện đang có khắp nơi, võ đường là nơi bạn có thể bắt đầu nhưng xem lại phần tự vệ của họ thế nào.
9.Hỏi: KẺ TẤN CÔNG DÙNG DAO HAY HUNG KHÍ, CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ?
 Trả lời: DAO – và CHỐNG DAO là đề tài gây ra rất nhiều đề tài tranh cãi của các nhà lập pháp, những kẻ la lối to nhất chính là những người chưa bao giờ bị dí dao vào cổ họng. Không dễ gì có chuyện tay không bắt dao ngoại trừ các binh sĩ biệt kích chuyên nghiệp họ phải dùng dao, chống dao để sinh tồn mà cái giá của nó chính là mạng sống của họ. Cách chống dao hay nhất nếu không có cái ghế, cây to trên tay là sự điều chỉnh khoảng cách của người cầm dao và kẻ bị tấn công. Nếu ta không tạo được khoảng cách xa đủ để đường dao đi thì phải nhập nội gần nhất để tránh bị đường dao đi và xin nói trước cây dao không phải làm bằng nhựa hay giấy như ta tưởng mà nó sắc, đi được nhiều góc, hướng hơn bất cứ vũ khí nào khác.
16390_1492500891035807_1263290239682855168_n
 Chuyện đá cây dao ra khỏi tay tên vô lại là chuyện giấc mơ, đừng vọng tưởng. Phương pháp chống dao không ai khá hơn được các tay dân chơi giờ đã giải nghệ sau bao tháng năm tù tội vì chơi dao, hãy học từ đó để biết.
Posted by Unknown
No comments | 01:03
Tự vệ là một hành động nhằm bảo vệ bản thân khỏi bị tấn công. Trong thời buổi mà số vụ phạm tội tăng lên đến con số báo động, thì việc học các kĩ năng tự vệ trở nên cần thiết. Các loại tội phạm như cướp của, giết người, tấn công tình dục đang gia tăng. Rất nhiều người đều cảm thấy khó khăn và sợ hãi khi đối mặt với những tên côn đồ và những vụ sát nhân. Tuy nhiên, những người được trang bị với những phương thức tự vệ sau đây có thể thoát khỏi những trường hợp nguy hiểm mà không bị thương tích đáng kể. Nhớ rằng, những nguy hiểm thường âp đến bất ngờ, đôi khi không có bất kì cảnh báo nào trước và do đó, học cách để tự bảo vệ mình chắc chắn sẽ mang đến một lợi ích nhất định.
Các động thái tự vệ
-Không được hoảng sợ : dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, bạn cũng không được sợ hãi. Hoặc ít nhất bạn cũng không được để cho người khác biết bạn đang sợ hãi. Dù biết rằng nói thì lúc nào cũng dễ hơn làm, nhưng, nếu bạn muốn thoát khỏi tình trạng mình đang gặp phải một cách an toàn, thì đây là quy tắc vàng. Đừng cung cấp thêm các lợi thế cho đối phương bằng việc để cho sự sơ hãi kìm kẹp bạn. Thay vào đó, ước lượng và dự đoán tình huống tiếp theo sẽ xảy ra, giúp bạn phản ứng nhanh hơn nếu có biến cố.so-hai1
-Cảnh giác : đây là một quy tắc cực kì quan trọng khác, nếu bạn muốn sống sót trong thế giới “xấu xa” này. Nó có thể là ở một chỗ lạ, hoặc bạn đang đi bộ một mình ban đêm, hoặc là bạn đang phải đối mặt với một người lạ, hãy cảnh giác. Giữ cho tâm trí bạn suy nghĩ về nhiều tình huống, nhiều kịch bản xấu có thể xảy ra cho bạn, và nếu trong tình huống đó bạn sẽ xử trí như thế nào.
-Tự tin : Nếu bạn không lo lắng về tình huống kinh khủng mà bạn đang trải qua, và hơn thế nữa, bạn tự tin vào bản thân bạn, thì điều đó thật tốt. Hoặc nếu không, hảy giả vờ tự tin, điều này sẽ giúp bạn được an toàn. Ít nhất bạn phải thể hiện rằng bạn không hoảng loạn, và bạn đang rất tỉnh táo để sẵn sàng chiến đấu. Điều đó hi vọng sẽ ngăn chặn được đối phương không đi những bước xa hơn. Nên sử dụng một âm điệu tự tin mà không run rẩy hoặc bất cứ thứ gì tương tự.
dfbbb9fd-bf2e-46c1-bb08-159f09b093e7
-Không bỏ cuộc : không bao giờ được từ bỏ và để số phận của bạn nằm trong  tay đối phương. Thấm nhuần sự tự tin vào bản thân, rằng nếu có ai đó thoát khỏi hoàn cảnh trớ trêu này, thì người đó sẽ là bạn.
8-my-huyen
Chạy (tẩu vi thượng sách): Việc chạy để cố gắng thoát khỏi tình trạng nguy hiểm chắc chắn có ích giúp bạn ngăn chặn đối phương. Đơn giản, bạn chỉ cần chạy càng nhanh càng tốt cho đến khi bạn đến một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và an ninh hơn.
Có nhiều phương pháp tự vệ rất hữu dụng khi bạn bị ai đó tấn công, như học võ, hay tham gia các lớp huấn luyện kĩ năng tự vệ. Tuy nhiên, có nhiều thứ bạn học trong lớp học kĩ năng tự vệ có thế không giúp ích cho lắm, vì hầu hết mọi người đều rơi vào trạng thái hoảng loạn khi bị tấn công. Trong những trường hợp đó, người ta thường có xu hướng quên sử dụng những phương pháp tự vệ đã được học. Có một cách tốt hơn để tự vệ khi bản thân rơi vào tình huống nguy hiểm, đó là đánh vào những điểm yếu trên cơ thể kẻ tấn công khi có cơ hội.
Háng : một cú đá vào háng có thể gây ra những thương tổn nghiêm trọng cho đối phương. Thay vì suy nghĩ về những thế võ sử dụng trong đánh nhau, một cú đá “như phản xạ” vào điểm yếu này là đủ để làm đối phương ngưng hẳn hành động tấn công. Đây là một lựa chọn tốt để bảo vệ một người khỏi bị tấn công. Chiến đấu với kẻ tấn công là một cuộc đối đầu ngắn, mà người có kĩ năng tự vệ với “mẹo nhỏ” này đều có cơ hội chiến thắng.
3-2
Đầu gối : đối phương có thể rơi vào thế khó và “vô dụng” với một cú đá vào đầu gối. Đá vào đầu gối đối phương là cách duy nhất để đáp trả sự hành hung. Một có đá mạnh vào mặt bên hoặc mặt trước của đầu gối sẽ gây tổn thương đáng kể, thậm chí là gãy xương bánh chè và buộc kẻ thủ ác quỵ gối. Đá vào phía sau đầu gối : đây cũng là một vùng nhạy cảm trên cơ thể mà khi đá vào sẽ làm gập chân, hoặc hậu quả lớn hơn là trật khớp.
Hố mắt : Trong kĩ thuật tự vệ này, một người có thể ấn ngón tay cái hoặc bất cứ ngón nào vào hốc mắt đối phương. Tác dụng lực vào vị trí này sẽ gây nên một cơn đau kinh khủng, làm cơ thể phản xạ bảo vệ bằng cách chảy nhiều nước mắt và dẫn đến mờ mắt. Mắt là một trong những cơ quan tinh vi nhất của cơ thể, và một cú đâm vừa phải vào mắt cũng có tác dụng giống như đấm một đấm thiệt mạnh vào đối phương. Khi đối phương đang mờ mắt, nạn nhân có thể lợi dụng tình thế này để đấm vào bụng và mặt đối phương để chấm dứt cuộc tấn công bạo lực đang gặp phải. Đâm vào hố mắt được xem như một trong những phương pháp tốt, nhất là với những phụ nữ không được “vũ trang”, vì khi bị đâm vào mắt, thị trường đối phương mờ tạm thời thì đây là thời gian “vàng” để bỏ chạy khỏi kẻ tấn công.
Cổ : Thụi vào cổ là một vũ khí hiệu quả giúp ngăn chặn kẻ xấu khỏi cơ hội làm hại bạn. Đó là một phương án hơi “tàn nhẫn” để hạ gục đối phương. Một cú thụi mạnh vào cổ có thể làm cho đối phương tê liệt ngay lập tức và để hắn quằn quại trong đau đớn. Đó là bởi vì một đòn mạnh đánh vào cổ sẽ làm gián đoạn dòng máu lên não, làm tê liệt tạm thời và khiến đối phương ngất.
F10Whiplashwithcopyrightforweb_zps27be0883
Cổ họng : Mục tiêu của kĩ thuật tự vệ này là nhằm vào cổ họng, làm cho đối phương đau đớn. Một cú đánh có lực mạnh vào họng có thể phá vỡ hệ thống đường dẫn khí và thậm chí có thể làm đối phương tử vong.
Tai : Để tự vệ, cú tát tai là cần thiết vì nó có thể đẩy kẻ tấn công ra. Đòn này thực hiện tuơng tự như một cái tát mạnh. Trong kỉ thuật này, bàn tay người thực hiện sẽ cong vào (mặt lõm là lòng bàn tay). Cũng có thể coi như đòn gây “chấn động tai”, hay là “đấm bốc vào tai”, ở đây một cú “tát tai” đúng kĩ thuật có thể gây tổn hại nghiêm trọng đến màng nhĩ cũng như chuỗi xương con trong tai. Hầu hết mọi người đều không thể chịu được cơn đau nhói cực độ khi “dính đòn” này, và do đó bạn có thời gian và cơ hội để thoát thân.cup3_zps1197a1be
Tự vệ bằng khuỷu tay : Để tăng cường sự an toàn cho bản thân, bạn cần biết thêm một cách nữa, đó là đánh bằng khuỷu tay. Trong trường hợp kẻ tấn công đến từ phía sau, ôm chặt bạn, đơn giản bạn chỉ cần nâng khuỷu tay lên và di chuyển ra sau với một lực thật mạnh nhằm vào kẻ tấn công. Cú “thục cùi chỏ” này có thể gây sát thương lớn, và nó khiến cho kẻ xấu phải buông bạn ra ngay lập tức.
Tự vệ bằng cườm tay : Để thực hiện một cú đánh bằng cườm tay, bạn nên đánh vào những điểm yếu trên cơ thể đối thủ như háng, vùng mặt (giữa mũi, nhân trung)…  bằng cườm tay của bạn. Cú đánh này đủ lực để đẩối phương ra xa khỏi bạn. Khi thực hiện hiệu quả phương pháp này, nó sẽ gây ra một tổn thương lớn trên kẻ tấn công.
download1_zps8fe9abc9 (1)
Ngoài những vị trí kể trên, còn có những điểm yếu khác trên cơ thể mà bạn cũng nên nhớ :
Mu bàn chân : đạp mạnh vào mu bàn chân của kẻ tấn công có thể làm hắn rất đau
Ngón chân : nếu bạn không thể đạp vào mu bàn chân, thì ngón chân cũng là một lựa chọn tốt để gây đau cho kẻ tấn công
Thái dương : Một cú đập mạnh vào thái dương có thể gây ra mất phương hướng và bất tỉnh.
Răng trước (vùng nhân trung) : một cú đập mạnh vào vùng này có thể làm gãy xương (khối xương mặt rất mềm và dễ gãy) và bất tỉnh.
Mặt dưới cánh tay : đây không phải là một mục tiêu dễ nhắm tới. nhưng một cú đánh mạnh vào mặt dưới cánh tay có thể tước khí giới của đối phương nhanh chóng và làm gây ra đau đớn.
Quai hàm : đánh vào điểm này có thể làm gãy xương và gây đau
-  Mũi ức : Khi đánh vào vị trí này có thể gây cản trở đường thở và gây bất tỉnh.
Sụn sườn : Khi vùng này bị tác động mạnh, nó có thể làm thất bại trong việc thông khí ở phỗi và làm gãy xương.
Xương trụ : Khi vùng này bị tổn thương, sẽ gây mất cảm giác tay vè gãy xương.
Mặt trong đùi : Đây là một vùng khó để nhắm đến, nhưng khi vùng này bị tổn thương sẽ gây mất chức năng cơ vùng cẳng chân.
Vùng chẩm : Gây bất tỉnh hoặc mất phương hướng.
Xương cụt : Gây gãy xương và mất cảm giác chân.
Thận : đây cũng là một vùng sinh tồn của cơ thế, đánh vào đây sẽ gây nội tổn thương.
KẾT :
Nhớ rằng, sẽ không có Người Nhện, hay một Siêu Nhân nào xuất hiện để giải cứu bạn khỏi những kẻ có dã tâm (như thường thấy trên phim ảnh). Thay vào đó, tự bảo vệ bản thân với những kĩ năng tự vệ trên đây sẽ là cách hữu hiệu nhất để giải cứu bản thân khỏi nanh vuốt của những kẻ sát nhân máu lạnh.
Nhất Trung (Sưu tầm)

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Posted by Unknown
No comments | 23:58
Manny “Pacman” Pacquiao là nhà vô địch thế giới của 7 hạng cân khác nhau và được nhắc đến với cái tên “Kẻ hủy diệt”.
Anh sinh ra và lớn lên tại một vùng quê đói nghèo cùng cực để rồi trở thành võ sĩ quyền Anh danh giá nhất ngày hôm nay. Điều đáng ngạc nhiên hơn là anh không bao giờ khoe khoang về sự giàu có hay thành tích của mình. Dù ở đỉnh vinh quang, anh vẫn là người khiêm tốn, có đức tin và biết tôn trọng đối thủ cũng như người hâm mộ.
Câu chuyện thành công của Manny
Emmanuel “Manny” Dapidran Pacquiao sinh ngày 17/12/1978 ở Kibawe, Bukidnon tại đảo Minandon, Philippines. Sinh ra trong một gia đình Philippines nghèo đói điển hình, Manny Pacquiao bỏ học từ rất sớm khi vẫn còn đang ở tiểu học vì cha mẹ anh li dị. Trở thành đứa trẻ thất học, anh phụ mẹ bán bánh mỳ và làm bánh rán bán dạo dọc đường phố General Santos City.
Lớn hơn một chút, Manny đã mang sẵn trong mình niềm đam mê bộ môn boxing. Khi không phải lang thang ngoài đường để bán hàng, anh lại đến các làng và thị trấn lân cận để tham dự các giải đấu boxing, đặc biệt là ở các dịp lễ hội, nơi mà phần thưởng cho người thắng có khi chỉ là 150 pêsô (3 đô la) và người thua được 110 pêsô (2 đô la). Số tiền anh kiếm được đã giúp mẹ con anh trang trải cuộc sống qua ngày.
Pacquiao bắt đầu sự nghiệp boxing chuyên nghiệp khi mới 16 tuổi ở hạng cân 48kg. Với sự nhanh nhẹn và sức mạnh của mình, anh đã thắng rất nhiều trận. Một ngày nọ, anh được một nhân vật có máu mặt trong làng boxing mời đến Manila để trau dồi thêm kỹ năng cho mình. Anh đã không ngần ngại nhận lời. Tuy nhiên, mẹ anh, bà Dionisa lại không đồng ý để con trai mình tham gia. Bà cho rằng boxing là môn thể thao bạo lực và Manny có thể sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm. Dù vậy, bằng niềm đam mê và sự háo hức, Manny vẫn đến Manila để tiếp tục luyện tập.

Ở Manila, Manny đã rèn luyện hết mình với sự tận tâm dành cho boxing. Những trận đầu tiên của mình, anh luôn giành chiến thắng, nhưng cũng giống như rất nhiều võ sĩ không tên tuổi khác, số tiền thưởng anh nhận được rất ít và không đủ để gửi về cho mẹ. Để có thêm thu nhập, Manny đã làm việc ở phòng gym nơi anh tập luyện và nhiều công việc khác nhau như làm vườn, dọn vệ sinh và đôi khi là cả xây dựng trong khi vẫn theo đuổi sự nghiệp boxing.
Nhắc về sự tận tâm với boxing của Manny, nhiều người nói rằng anh đã tập luyện như thể không còn có ngày mai nữa. Ngày nào cũng vậy, anh luôn là người dậy sớm nhất và ra về sau mọi người. Với cam kết của mình, anh đã giành được 11 trận thắng liên tiếp trước khi thua trận đầu tiên của giải chuyên nghiệp trước Rustico Torrecampo ngày 9/2/1996. Rustico cũng là võ sĩ người Philippine duy nhất đánh bại được Manny Pacquiao.
Manny tiếp tục chuỗi knock-out các đối thủ người Nhật, Thái và Hàn. Không lâu sau đó, anh giành giải vô địch thế giới vào ngày 24/12/1998 khi chỉ mới 19 tuổi. Đó là trận anh gặp Chatchai Sasakul, nhà ĐKVĐ hạng ruồi do WBC (Hội đồng boxing thế giới) tổ chức hồi ấy.
Với chiến thắng này, Pacquiao tiếp tục tập luyện hăng say hơn và chuyển sang các hạng nặng hơn của boxing. Ở trận đấu boxing đầu tiên tại MGM Grand Arena, thành phố Las Vegas, tiểu bang Nevada, Mỹ, Manny đã gặp người sau này là Siêu vô địch hạng gà của IBF (Liên đoàn boxing quốc tế), Lehlohonolo Ledwaba vào tháng 6/2001. Chiến thắng tuy chỉ đem lại một món tiền thưởng nhỏ cho anh nhưng đã khiến tên tuổi Manny Pacquiao vang dội khắp nước Mỹ.
Sau đó, Manny tiếp tục bảo vệ thành công danh hiệu của mình. Anh đã tập cùng huấn luyện viên Freddie Roach ở Wild Card Gym để cải thiện tốc độ tay và luyện cho mình có một tinh thần vững vàng, ổn định. Sau này, anh trở thành vô địch thế giới nhờ đánh bại Marco Antonio Barrera bằng 1 cú TKO ở hiệp 11. Kể từ đó, trận nào của anh cũng thu hút người xem ở quê nhà Philippines. Khi anh thượng đài, đường phố ở Manila vắng teo và tỉ lệ tội phạm giảm hẳn trong suốt thời gian diễn ra trận đấu.
Chỉ 6 tháng sau trận với Barrera, ngày 8/5/2004 anh lại thách thức một võ sĩ khác, Juan Miguel Marquez, lúc đó đang nắm giữ danh hiệu vô địch hạng lông của cả WBA (Hiệp hội boxing thế giới) và IBF. Trận đấu kết thúc với tỉ số hòa khiến cho người hâm mộ hai bên đều cảm thấy cay đắng. Tuy vậy, Manny đã kiếm được 1 triệu đô la ở trận này.
Pacquiao lại một lần nữa lên hạng nặng hơn và thách đấu với một võ sĩ người Mexico, Eric Morales vào ngày 19/3/2005 ở giải thế giới tổ chức tại Nevada. Tuy bị thua nhưng sau đó gần 1 năm, anh đã đánh bại được Morales ở trận thứ hai.
Tháng 7/2006, Manny đấu với Oscar Larios, 2 lần vô địch hạng gà. Trận đấu kết thúc khi Manny hạ Larios bằng 1 cú TKO vào hiệp thứ 12. Sau trận này, anh đã gặp Jorge Solis, đấu trận thứ hai với Barrera, tái đấu Marquez, đấu với Cậu bé vàng Oscar De La Hoya, và cuối cùng là Ricky Hatton. Pacquiao đã đánh bại tất cả để trở thành huyền thoại của boxing thế giới và đạt đến ngưỡng tay đấm triệu đô.
Được xếp hàng những người Philippine giàu có, Manny Pacquiao vẫn rất khiêm tốn. Năm 2009 tạp chí Time bình chọn anh là một trong những vận động viên tuyệt vời nhất năm đưa Manny đứng vào hàng ngũ những người có ảnh hưởng nhất năm. Forbes cũng đưa anh vào danh sách 100 người của năm ấy. Anh là vận động viên có thu nhập cao thứ 6 khi kiếm được 40 triệu đô là vào nửa cuối năm 2008 và nửa đầu năm 2009. Đồng thời anh cũng là vận động viên Philippine đầu tiên được in hình lên tem thư.
Khi được hỏi về công thức của chiến thắng, Manny thường nhắc đến sự tận tâm, kiên trì, lòng dũng cảm, tính kỷ luật cao và cầu nguyện là bí quyết của mình. Anh từng tuyên bố: “Ai cũng có thể thành công trong bất cứ lĩnh vực nào của cuộc sống nếu như sở hữu những đức tính của một nhà vô địch quyền anh”.
Thật sự, Manny Pacquiao được xem như một trong những võ sĩ giỏi nhất không phải chỉ trong nghề nghiệp mà cả trong cách ứng xử. Anh không khoe khoang tiền bạc, không đeo vàng hay kim cương để phô trương với bạn bè hay đối xử với họ như với những người ở tầng lớp thấp hơn. Anh vẫn giữ nguyên bạn bè cũ, mời họ đến biệt thự của mình và thường xuyên chu cấp cho những người thân nhất.
Manny là người tiên phong cho thế hệ trẻ tự đi tìm thành công trong cuộc sống, biết tôn trọng người khác, là biểu tượng của sự khiêm tốn và tính chuyên nghiệp. Hy vọng rằng rồi đây anh sẽ ngày càng gặt hái được nhiều thành công trong sự nghiệp võ sĩ của mình.
(Sưu tầm)
Posted by Unknown
No comments | 23:49
Đây là bài hướng dẫn khá đầy đủ và chi tiết cho các đấu sĩ, võ sĩ hay bất cứ ai muốn tìm hiểu làm thế nào để đấm chính xác hơn và mạnh hơn, để có thể tung ra những cú Knockout ngay lập tức.
Trước khi tôi nói về uy lực của những cú đấm, bạn cần phải học một số lý thuyết cơ bản về cách mà sức mạnh được tạo ra từ cơ thể. Sau đó bạn sẽ được tìm hiểu về cách đặt và vằn dụng các vị trí trên cơ thể để tất cả sức mạnh và trọng lượng cơ thể bạn được chuyển một cách hiệu quả vào cú đấm. Sau đó bạn sẽ được học chi tiết về các kỹ thuật đấm để tìm hiểu làm thế nào để có thể đấm mạnh hơn. Cuối cùng, sẽ là những lời khuyên về việc làm thế nào để gây ra tổn thương tối đa cho đối thủ của bạn.
s_l07_RTR35OZC
Lý thuyết cơ bản bạn cần phải hiểu về một cú đấm mạnh
1. Tốc độ không phải là sức mạnh, mà sức mạnh là gia tốc.
Sức mạnh không chỉ là tốc độ, mà bạn cần phải có một lực lượng (
hay trọng lượng) theo sau nó. Một cú đấm nhanh sẽ không phải là một cú đấm mạnh trừ khi bạn mang theo nó ít nhiều trọng lượng cơ thể mình.
2. Chuyển động toàn bộ cơ thể.
Toàn bộ cơ thể bạn chuyển động trong khoảng cách X sẽ tạo ra cú đấm mạnh hơn là chỉ cánh tay bạn chuyển động trong khoảng cách X.
Bạn phải chuyển động toàn bộ cơ thể bạn để có thể mang theo tối đa trọng lượng cùng cú đấm. Bí quyết ở đây là đừng tập trung vào việc chuyển động cơ thể bạn trong một khoảng cách lớn. Mà hãy chuyển động tất cả cùng một lúc như một thể thống nhất.
3. Sử dụng chân.
Các bắp thịt lớn nhất trong cơ thể sẽ tạo ra sức mạnh lớn nhất. Những người chỉ đấm với cánh tay của họ sẽ không bao giờ phát huy được hết sức mạnh thực sự của cú đấm.
4. Giữ khoảng cách.
Cú đấm chỉ phát huy được tối đa sức mạnh khi nó nằm đúng tầm. Nói riêng về cú đấm thẳng, bạn đấm hết đà, tay duỗi thẳng tối đa. Thì tầm đấm thẳng lý tưởng của bạn, sẽ ngắn hơn khoảng cách tối đa này một chút.
5. Sử dụng các góc độ.
Đấm theo nhiều hướng khác nhau sẽ cho bạn nhiều cơ hội gây ra tổn thương cho đối thủ hơn. Và tất nhiên, tổn thương nhiều hơn thì tức là những cú đấm đó hiệu quả hơn.
UntitledDòng chảy của năng lượng.
- Bàn chân:
+ Nằm trên mặt đất với khoảng cách rộng hơn vai một chút.
+ Khi bắt đầu cú đấm gót chân sau sẽ nâng lên.
+ Khi đấm, chân sẽ xoay theo hướng đấm.
+ Khi bạn đấm liên tục, bàn chân bạn sẽ trụ lại và đẩy theo các hướng khác nhau như khi bạn tung các cú đấm khác nhau.
+ Bàn chân bạn không bao giờ rời khỏi mặt đất khi bạn tung ra một cú đấm mạnh.
- Chân:
+ Đầu gối luôn hơi cong
+ Khi đấm, trọng lượng của bạn sẽ được đặt nhiều hơn vào chân nào đầu gối cong hơn
- Hông:
+ Xoay hông. Xoáy chúng vào đối thủ của bạn như thể bạn đang đấm bằng hông vậy.
- Thân trên:
+ Thân của bạn xoay càng nhiều càng tốt, và tung đấm ra từ vai
+ Một vòng xoay thân đầy đủ với phần mở rộng cánh tay ngắn, sẽ đấm mạnh hơn là với một vòng xoay thân nhỏ với phần mở rộng cánh tay lớn.
+ Đừng rướn về phía trước. Đừng cố thử điều này. Hãy xoay thân thay vì làm điều đó.
56006447
- Vai:
+ Cần được thả lòng khi tung ra cú đấm, để cho cú đấm đó trở nên thoải mái, tiết kiệm sức và nhanh hơn, mạnh hơn.
+ Thử nâng cao vai lên, điều này sẽ giúp cú đấm mạnh hơn. Vì lúc này chúng ta sẽ dùng đến nhiều hơn các cơ vai.
- Cánh tay:
+ Cánh tay của bạn cần được bắt đầu một cách thư giãn.
+ Khi tung ra cú đấm. Cánh tay chỉ mở rộng vừa đủ để tấn công đối thủ.
+ Nếu bạn để cánh tay mở rộng quá mức cần thiết, rất dễ bị phản đòn.
+ Không co tay lại trước khi tung ra một cú đấm. Nó là dấu hiệu báo trước bạn sắp làm điều đó.
- Bàn tay:
+ Khi bạn không đấm, hãy để nó được thư giãn. Bạn có thể thả lỏng nắm đấm để cho các cơ được nghỉ, chứ đừng nên lúc nào cũng nắm chặt nắm đấm lại.
+ Khi bạn đấm, nắm tay cần được nắm chặt lại trước khi va chạm. Càng cứng chắc càng tốt.
+ Nhớ giữ thẳng cổ tay, nếu không rất dễ bị bong gân, sai khớp.
+ Đấm xong nhớ co tay về thật nhanh. Nắm đấm xuất phát từ đâu thì khi nó kết thúc, nó cũng sẽ phải nằm ở đó.
+ Nắm tay cần được xoay ngang khi đấm thẳng. Nhưng trong đấm móc, nó có thể vẫn để dọc.
- Đầu:
+ Thở mạnh ra mỗi khi đấm.
+ Đôi mắt cần được tập trung cao độ. Luôn luôn quan sát các mục tiêu.
+ Cằm hơi thấp xuống một chút để được che đỡ ít nhiều từ vai.
Mọi thứ tôi vừa mô tả được gọi là dòng chảy của năng lượng. Nó cần được bắt đầu từ bàn chân, đi qua toàn bộ cơ thể bạn rồi đi ra nắm đấm. Nếu bạn cảm thấy phần nào đó trong cơ thể mình không tham gia vào việc vận chuyển năng lượng, bạn cần tập luyện vất vả hơn để cho những phần đó tham gia tích cực vào cú đấm.
Đi vào chi tiết:
- Bạn cần phải tự tìm hiểu khoảng cách các cú đấm của chính mình. Làm lại 1 lần nữa với một bước chân nhanh ra phía trước. Cố gắng đấm đúng với phạm vi của mình, như vậy cú đấm sẽ thực sự hiệu quả.
- Đừng đấm quá gần hay quá xa, cả 2 điều này đều sẽ làm giảm uy lực của cú đấm.
- The Left Jab – Cú thọc trái:
Kết hơp với bước tiến lên thật nhanh, cú đấm sẽ mạnh hơn. Nâng vai lên và ném cú đấm ra phía trước để cú thọc thực sự “đục mạnh” vào đối thủ. Đừng lao người theo cú đấm, nhớ rằng cú thọc trái sẽ cho bạn đà xoay người qua phải.
- The Straight Right – Đấm thẳng phải:
Xoay hông, xoay hông và xoay hông.
Có thể bạn sẽ hơi bất ngờ, nhưng điểm va chạm mạnh nhất của cú đấm này lại không phải ở trước mặt bạn. Hãy thử tưởng tượng, bạn tung ra một cú Left Jab, đối thủ của bạn lách đầu qua bên trái của bạn để tránh. Đấy, chính cái điểm lệch về bên trái một chút này mới là điểm va chạm mạnh nhất của một cú thẳng phải. Không tin, bạn có thể thử với bao cát.
20120502143329cu-noc-ao-kho-quen020512
- The Left Hook
Khủy tay thấp khi móc vào thân đối thủ, và cao lên khi móc vào đầu.
Hãy học cách kiểm soát cú móc của mình, đừng để nó văng qua đối thủ. Hãy tự thực hành, và dừng cú móc ở ngay phía trước đầu của bạn.
Đừng quên xoay 2 chân theo hướng của cú đấm.
- The Right Hook
Đẩy trọng lượng cơ thể từ chân sau ra chân trước, và đừng quên nhìn vào mục tiêu.
Một số người đấm theo bản năng, tung cú móc sẽ quay mặt theo.
Hãy luôn quan sát đối thủ của bạn.
- Uppercut
Hãy quên những cú móc lên bạn nhìn thấy trong Game Street Fighter đi!
Một cú móc lên thực sự, sẽ ngắn và nhanh.
Nó không đi thẳng lên, mà là tiến lên.
Đối luyện:
- Điều này rất quan trọng cho việc học cách đấm một cách hiệu quả. Bạn không thể tung một cú đấm mạnh bất cứ khi nào bạn muốn. Bạn phải học khi nào nên tung ra nó.
Bạn cần có 1 khoảng cách thích hợp và một tư thế thuận lợi. Cú đấm đầu tiên thường sẽ không thể tung hết sức, nhưng cú đấm thứ 2 thì rất có thể đấy.
- Thời điểm tốt nhất để đánh đối thủ của bạn:
+ Khi bạn đang bị đấm. Một cú phản đòn lúc đối phương tung ra cú đấm sẽ làm đối thủ của bạn đau đớn hơn bất kì điều gì khác.
+ Khi đối thủ của bạn không ngờ đến cú đấm đó.
Bạn có thể làm điều này bằng cách phá vỡ thế phòng thủ của đối thủ hay đơn giản hơn là đấm với một nhịp điệu lạ.
Những võ sĩ có tốc độ khủng khiếp có thể thực hiện điều này rất đơn giản bằng cách tung ra cú đấm đầu tiên là một cú Straight Right hoặc Left Hook cực nhanh, thay vì cú Jab như bình thường.
+ Đánh từ nhiều hướng. Bạn có thể gây tổn thương, gây choáng đối thủ dễ dàng hơn nếu đánh từ các góc. Hay ít nhất cũng là tiền đề để cho bạn tung các cú đấm uy lực hơn sau này.
Nguồn: vietnamfight
Nhật Vũ (Sưu tầm)
Posted by Unknown
No comments | 23:23
Thành tựu lớn nhất cuộc đời Lý Tiểu Long đó là võ thuật – khả năng võ thuật và các thành tựu điện ảnh võ thuật. Tuy nhiên, ngoài khía cạnh võ thuật, Lý Tiểu Long còn để lại cho cộng đồng nhiều danh ngôn bất hủ về cuộc sống, về sự phấn đấu và thành công của con người.
1. Tôi chưa bao giờ nói mình là số một, nhưng cũng không bao giờ thừa nhận mình là số hai.

2. Một người đàn ông phải luôn sống với tinh thần vượt xa đẳng cấp hiện tại của mình.
3. Nhiều người tìm đến gặp tôi hỏi: “anh lợi hại thật à?”. Tôi trả lời: “Ồ, nếu tôi bảo rằng tôi rất lợi hại, anh sẽ cho rằng tôi khoe khoang. Còn nếu nói không lợi hại thì anh biết chắc là tôi đang nói dối”.
4. Biết thôi chưa đủ, mà phải vận dụng; hy vọng thôi cũng chưa đủ, mà cần phải hành động.
5. Khi biết chiếc cốc mình rỗng thì hãy đổ đầy.
6. Theo thời gian, anh hùng cũng giống như người bình thường vậy, sẽ chết đi, biến mất khỏi ký ức của người khác. Bây giờ chúng ta đang sống, hãy biết tự nhận ra mình, phát hiện bản thân và thể hiện mình.
7. Mục đích của việc tập luyện võ thuật không phải để phá đá thể hiện sức mạnh, mà điều chúng ta quan tâm là ảnh hưởng của nó (võ thuật) đến suy nghĩ và cách sống của mình như thế nào.
8. Một người có lòng tự trọng sẽ biết cách tự chọn con đường đúng để đi. Bởi thế, con người luôn phải biết duy trì giá trị của bản thân, bởi giá trị của bản thân là tiềm năng có thể phát triển, tạo nên hiệu quả cuộc sống. Không chỉ thế, mỗi ngày chúng ta cần phải đánh giá lại tiềm năng của mình, xem thử có cần phải học hỏi thêm nữa không.

9. Phẩm giá không dễ đạt được nhưng có lúc, vì mưu cầu danh lợi, chúng ta sẵn sàng bán rẻ nó. Hay nói cách khác, nhiều người tỏ ra nhiệt tình cũng chỉ vì muốn có danh có lợi mà thôi.
10. Căn bệnh lớn nhất của con người là tự mãn, luôn xem mình là số một, mất đi ý chí cầu tiến. Ngoài ra, cũng có nhiều người không biết tự hài lòng với những thứ mình có, tham lam, ích kỷ. Hai căn bệnh này không thể nào che giấu được, sẽ có lúc bị người ta nhận ra vì nó chiếc mặt nạ xấu xa.
11. Nếu muốn tăng lòng tự tin và tăng phẩm giá bản thân thì con đường duy nhất là phải hành động. Thực tế hành động mới thể hiện được khả năng của chúng ta, đồng thời là cách để chúng ta biết sống hòa thuận với mọi người.
12. Tại sao chúng ta lại sợ hãi? Đó là vì chúng ta không quả quyết, vẫn còn do dự. Càng do dự thì chúng ta càng thua thiệt.
13. Nước không thể gói lại, cũng như tư duy của chúng ta không thể bỏ vào trong một cái lọ.
14. Trên thế giới, nước là thứ mềm nhất nhưng cũng là thứ cứng nhất, không có gì có thể chặt đứt nó. Hãy nghe câu thành ngữ “Nước chảy đá mòn” thì sẽ thấy, nhu có thể thắng cương.
(Sưu tầm)

Tổng số lượt xem trang

Blog Archive

LIÊN HỆ

Tên

Email *

Thông báo *

Sample text